Khác

Nguyễn Huy Hào

Mùi hoa giữa lửa đạn

Quảng Ninh06/07/2026Nguyễn Huy Hào (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin, Trường Đại học Hạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ




Câu chuyện: Mùi hoa giữa lửa đạn
Năm ấy, mùa hè đỏ lửa trải dài khắp miền Trung. Trên tuyến đường Trường Sơn, Lan – cô thanh niên xung phong mới tròn 18 tuổi – ngày ngày san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến.

Lan thích hoa dại. Dù ở đâu, cô cũng tìm vài nhành hoa tím nhỏ mọc ven đường, cài lên mũ. Đồng đội trêu:
“Giữa chiến tranh mà còn làm duyên!”
Lan chỉ cười:
“Có hoa thì mới thấy mình còn sống.”

Một buổi chiều, bom rơi bất ngờ. Đất đá tung lên mù mịt. Khi khói tan, Lan phát hiện một người lính bị thương nằm bên vệ đường. Anh tên Minh, là lính lái xe. Lan cùng đồng đội băng bó cho anh, rồi ngày nào cũng ghé qua chăm sóc.

Giữa tiếng máy bay gầm rú, họ kể cho nhau nghe những điều rất đỗi bình thường: một dòng sông quê, một mùa lúa chín, một giấc mơ sau chiến tranh.

Trước ngày trở lại đơn vị, Minh đưa cho Lan một chiếc khăn tay đã sờn:
“Nếu còn sống, anh sẽ quay lại tìm em.”

Lan không nói gì, chỉ cài lên túi áo anh một bông hoa tím.

Chiến tranh qua đi. Con đường năm xưa giờ đã xanh cây. Lan vẫn ở lại vùng đất ấy, làm cô giáo làng. Mỗi mùa hè, hoa tím lại nở ven đường.

Một ngày, có người đàn ông đứng trước lớp học, lặng nhìn cô rất lâu. Trên túi áo anh vẫn còn giữ, ép khô, một cánh hoa tím năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn