Bài viết

NGUYỄN KHẮC TÂM – NGƯỜI CHIẾN SĨ SÁU LẦN BƯỚC QUA CỬA TỬ (1)

Đồng Tháp02/07/2026ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN KHẮC TÂM – NGƯỜI CHIẾN SĨ SÁU LẦN BƯỚC QUA CỬA TỬ

Trong căn nhà nhỏ lộng gió giữa vùng đất sen hồng Đồng Tháp, có một cuốn nhật ký không viết bằng mực, mà được khắc bằng những vết sẹo chằng chịt trên da thịt. Đó là "cuốn nhật ký đời người" của bác Nguyễn Khắc Tâm, người chiến sĩ năm xưa mang bí danh Hai Chuối. Đối với thế hệ trẻ chúng tôi, bác không chỉ là một thương binh, mà là một chứng nhân sống bước ra từ một thời kỳ mà mỗi mét đất, mỗi ngọn cỏ miền Tây đều rực cháy một màu hoa lửa.

Mùa mưa năm 1968, chiến trường miền Tây Nam Bộ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Chàng thanh niên Nguyễn Khắc Tâm khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người với đôi mắt sáng và trái tim hừng hực lửa yêu nước. Anh lên đường nhập ngũ, mang theo tình yêu quê hương dung dị của một người con xứ sở Tháp Mười, gửi lại bến sông, rặng bần và những mùa sen nở rộ. Chiến trường đón anh bằng tiếng gầm rú của máy bay phản lực và những trận càn quét dập dồn của bộ binh địch. Biệt danh "Hai Chuối" thân thương, đậm chất chân chất của người miền Tây cũng theo anh vào sinh ra tử từ ngày ấy.

Trận đánh năm 1970 tại vùng lõi chiến khu có lẽ là ký ức dữ dội nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác. Hôm ấy, bầu trời Đồng Tháp không có nắng, chỉ có những quảng khói đen kịt do bom xăng đặc quánh. Địch mở cuộc càn quét lớn, dùng pháo hạng nặng bắn phá điên cuồng vào trận địa của tiểu đội anh. Đất đá bị cày xới, những rặng cây đổ rạp, mùi thuốc súng khét lẹt xộc vào mũi đến nghet thở. Giữa làn mưa bom bão đạn dày đặc, một quả pháo rót thẳng vào công sự. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, anh Tâm đổ gục.

Khi tỉnh lại giữa cơn choáng váng, anh cảm thấy một luồng đau đớn xé thịt gan dạ dội lên từ cơ thể. Máu từ vai và đùi tuôn ra, nhuộm đỏ thẫm chiếc áo chiến sĩ màu lá bạt. Nhìn xung quanh, làn đạn địch đang khép vòng vây, các đồng đội đang phải vừa đánh vừa tìm đường rút lui. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, một ý nghĩ loé lên trong đầu người chiến sĩ trẻ: "Nếu mình ngã xuống lúc này, nếu mình nhụt chí, đồng đội sẽ mất, quê hương sẽ mất!".

Lý tưởng cách mạng và tình đồng chí thiêng liêng đã biến thành một liều thuốc tê kỳ diệu. Anh bặm môi chặt đến bật máu, nén tiếng rên rỉ, một tay tự vơ lấy cuộn băng cá nhân băng bó vội vết thương đang rỉ máu, tay kia lại ôm chặt lấy khẩu súng. Giữa tiếng gầm vang của trận địa, anh hiên ngang bắn trả quân thù, dồn tất cả căm hờn vào từng đường đạn để yểm trợ cho đồng đội rút lui an toàn. Trận ấy, anh giữ vững trận địa, nhưng đó cũng là lần đầu tiên anh để lại một phần xương máu của mình trên đất mẹ.

Nhưng cuộc đời chiến sĩ của "người sắt" Hai Chuối không dừng lại ở đó. Trận chiến này qua đi, trận chiến khác lại tới. Suốt những năm tháng thanh xuân dâng hiến cho độc lập, bác Nguyễn Khắc Tâm đã trải qua tổng cộng sáu lần bị thương lớn nhỏ. Sáu lần trúng đạn, sáu lần đối mặt với tử thần, người ta tưởng chừng thân hình thư sinh ấy sẽ gục ngã, nhưng không. Cứ mỗi lần vết thương vừa kịp lên da non, người chiến sĩ ấy lại xin trở lại trận tuyến. Đối với bác, nỗi đau thể xác chưa bao giờ thắng nổi ý chí sắt đá và khát vọng tự do.

Chiến tranh khép lại, bác Hai Chuối trở về với cuộc sống đời thường với danh hiệu thương binh hạng 3/4. Đất nước hòa bình, những cánh đồng sen Đồng Tháp lại đua nhau nở rộ, tỏa hương thơm ngát như muốn xoa dịu những nỗi đau của quá khứ. Giờ đây, ở tuổi xưa nay hiếm, mỗi khi trái gió trở trời, những mảnh đạn còn găm sâu trong cơ thể lại cựa mình, gây nên những cơn đau nhức nhối tận xương tủy. Thế nhưng, đôi mắt của người chiến sĩ năm xưa vẫn sáng ngời niềm tự hào khi nhìn cháu con trưởng thành dưới khoảng trời bình yên.

Đứng trước những vết thương cựa mình nhức nhối mỗi khi trở trời của bác, tôi lặng người đi vì xúc động và tự vấn chính mình. Tôi bừng tỉnh nhận ra khoảng trời bình yên tự do hôm nay được gánh gồng bởi biết bao máu xương của thế hệ đi trước. Câu chuyện của "người sắt" Hai Chuối chính là ngọn đuốc thức tỉnh, nhắc nhở một học sinh thời bình như tôi phải nỗ lực học tập, sống có trách nhiệm để xứng đáng với những hy sinh vĩ đại ấy.

Những vết sẹo chằng chịt trên ngực áo người thương binh ấy chính là bông hoa lửa rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất, mãi mãi tỏa sáng để nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng và giữ gìn giá trị của hai từ "Hòa bình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN KHẮC TÂM – NGƯỜI CHIẾN SĨ SÁU LẦN BƯỚC QUA CỬA TỬ (1) | Câu chuyện thời hoa lửa