NGUYỄN KIM THÀNH CỰU CHIẾN BINH

Vết Sẹo Ở Hải Lăng Và Trận Pháo Hủy Diệt
Trong căn nhà tại ấp Phước Thiện, bác Nguyễn Kim Thành khẽ đưa bàn tay không còn nguyên vẹn của mình lên theo thói quen mỗi khi trái gió trở trời. Vết sẹo ấy không chỉ là chứng tích của đạn bom, mà là cả một chương hồi ức khốc liệt về một buổi chiều máu và lửa tại chiến trường Quảng Trị.
Năm ấy, đơn vị Bộ binh của bác Thành đóng quân áp sát một ngôi làng nhỏ tại Hải Lăng để bảo vệ hành lang chiến lược. Ngôi làng vốn dĩ đã xơ xác vì những trận càn, nhưng dân làng vẫn kiên cường bám trụ bên những hầm chữ A thô sơ.
Bác Thành nhớ lại: "Địch nó không cần mục tiêu cụ thể, nó muốn san phẳng cả vùng này để cắt đứt đường tiếp viện của ta." Đúng lúc đơn vị đang hỗ trợ bà con di chuyển lương thực vào hầm ngầm, tiếng rít xé toạc tầng không vang lên. Đó không phải là pháo lẻ tẻ, mà là một trận "pháo bầy" khủng khiếp. Từ phía bên kia, hàng loạt họng súng nhả đạn, trút xuống ngôi làng hàng trăm quả nổ mỗi phút.
Khói bụi mù mịt che khuất cả mặt trời. Giữa tiếng nổ chát chúa, bác Thành nghe tiếng kêu cứu thất thanh từ một gian nhà tranh đang bốc cháy dữ dội. Bất chấp lệnh ẩn nấp, bác lao vút đi. Vừa chạm tay vào cánh cổng tre bị đổ sập, một quả pháo rơi trúng ngay gốc đa đầu ngõ. Sức ép từ vụ nổ hất văng bác vào bờ tường gạch. Một mảnh pháo sắc lạnh, nóng hổi găm thẳng vào cánh tay bác. "Lúc đó không thấy đau đâu cháu ạ, chỉ thấy tê dại," bác Thành kể, ánh mắt run run. Bác nhìn xuống, máu chảy thấm đẫm tay áo xanh sờn, nhưng tiếng khóc của đứa trẻ trong nhà vẫn thôi thúc bác. Bằng bàn tay còn lại và ý chí của người chiến sĩ bộ binh, bác nén đau, dùng hết sức bình sinh đẩy tảng bê tông đang đè nặng lên cửa hầm, đưa được hai bà cháu ra ngoài an toàn.
Khi trận pháo dứt, ngôi làng chỉ còn là một vùng đất chết khét lẹt mùi thuốc súng. Cánh tay bác Thành bị thương rất nặng, mảnh pháo đã làm đứt gân và tổn thương xương vĩnh viễn. Đơn vị phải đưa bác về tuyến sau điều trị, nhưng vết thương ấy chưa bao giờ thực sự khép miệng trong tâm trí bác. Mỗi khi nhìn vào bàn tay tật nguyền, bác không hối tiếc. Bác bảo rằng, vết thương này so với những đồng đội đã ngã xuống vĩnh viễn tại dòng Thạch Hãn thì chẳng thấm thía gì. Nó là kỷ niệm về một thời hoa lửa, là cái giá của hòa bình mà bác và thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng xương máu.
Bàn tay thương tật của bác Thành không phải là một khiếm khuyết, mà là một "chứng chỉ" vinh quang. “Chiến tranh có thể lấy đi một phần thân thể của người lính, nhưng không bao giờ lấy đi được ý chí bảo vệ đồng bào. Mỗi vết sẹo trên tay bác Thành là một lời nhắc nhở rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu và xương thịt của cha ông.”



