Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Mậu Phong

Anh hùng Nguyễn Mậu Phong sinh năm 1959 tại xã Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình.** Năm 1977, khi còn đang học dở lớp 10, anh tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Anh đã tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, rồi lại khoác ba lô ra miền Bắc giữ vững khu vực biên giới Quảng Ninh trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc. Năm 1981, anh được cử đi học Trường Sĩ quan Lục quân 2, tốt nghiệp năm 1984 và về công tác tại Lữ đoàn 146 Vùng 4 Hải quân. Cuộc đời binh nghiệp của anh gắn liền với ba trận chiến lớn: biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc và cuối cùng là Trường Sa.

Tây Ninh14/08/2026Xã Tân Kỳ (Đoàn xã Tân Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu tháng 3 năm 1988, trong lúc đang nghỉ phép tại quê nhà, thượng úy Nguyễn Mậu Phong được đơn vị gọi gấp vào Cam Ranh để nhận nhiệm vụ. Tối ngày 11 tháng 3, anh được giao làm Chỉ huy trưởng lực lượng phòng thủ đảo Gạc Ma, cùng với thiếu úy Trần Văn Phương làm Phó chỉ huy trưởng, theo tàu HQ-604 ra đảo. Sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, các tàu chiến Trung Quốc bất ngờ tấn công lực lượng đang tôn tạo và phòng thủ trên đảo. Trong trận chiến không cân sức ấy, tàu HQ-604 bị bắn chìm, 64 cán bộ, chiến sĩ hy sinh, trong đó có thượng úy Nguyễn Mậu Phong – người chỉ huy trưởng đảo Gạc Ma. Anh ngã xuống khi đang cùng đồng đội cố sức chống trả để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Hình ảnh người chiến sĩ tuổi mới ngoài hai mươi ấy vẫn còn lại trong ký ức như một biểu tượng lặng lẽ và bi tráng. Anh ra đi khi con trai đầu còn nhỏ, đứa út vừa mới chào đời chưa đầy mấy tháng, để lại người vợ trẻ Trần Thị Liễu một mình tần tảo nuôi con. Những năm tháng sau đó, bà đã kể mãi cho hai đứa trẻ nghe về người cha đã hy sinh ngoài biển khơi, để rồi sau này cả hai con trai lần lượt nối bước cha, tình nguyện ra Trường Sa giữ đảo. Nguyễn Mậu Phong không chỉ là một liệt sĩ của trận Gạc Ma, mà còn là hiện thân của một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng đặt tuổi trẻ và sinh mạng mình vào những nơi Tổ quốc cần nhất. Sự hy sinh của anh và các đồng đội mãi là nỗi đau lắng đọng, nhưng cũng là nguồn sức mạnh thiêng liêng nhắc nhở về lòng yêu nước và trách nhiệm với biển đảo quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn