Nguyễn Minh Tân
Tôi là Nguyễn Minh Tân, năm 1975, tôi là người lính thuộc Tiểu đoàn quân báo của Quân đoàn 3. Sau khi cùng các lực lượng địa phương giải phóng Gia Lai, tôi cùng Sư đoàn 320 và Sư đoàn 10 nhận lệnh hành quân cấp tốc tiến về Sài Gòn.
Nhiệm vụ của chúng tôi vô cùng nặng nề: Đập tan "cánh cửa thép" của Sư đoàn 25 địch tại căn cứ Đồng Dù (Củ Chi) để mở đường thọc sâu vào nội đô. Địch ở đây rất đông và ngoan cố tử thủ. Đúng 5 giờ 30 phút sáng 29-4, đơn vị nổ súng đánh chiếm căn cứ. Đến 10 giờ 30 phút, ta làm chủ hoàn toàn Đồng Dù, bắt sống Sư đoàn trưởng Lý Tòng Bá.
Ngay sáng hôm sau, ngày 30-4, tôi cùng các anh em trinh sát trực tiếp dẫn đường cho Sư đoàn 10 đánh vào Sân bay Tân Sơn Nhất. Đường phố nội đô nhằng nhịt như bàn cờ, chúng tôi phải nhờ sự hỗ trợ của biệt động Sài Gòn. Khi đến cầu Bông, cầu bị đánh sập, rất nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay trước thềm cửa ngõ. Nén nỗi đau thương, chúng tôi gạt nước mắt tiến nhanh về phía trước với phương châm: “Thần tốc, thần tốc hơn nữa. Táo bạo, táo bạo hơn nữa”.
Đúng 10 giờ 35 phút ngày 30-4-1975, ta làm chủ hoàn toàn Sân bay Tân Sơn Nhất. Tôi cùng Trung đoàn 24 tiến thẳng về Bộ Tổng tham mưu ngụy tại Dinh Độc Lập. Ở tuổi 21 năm ấy, đứng giữa Sài Gòn trong ngày giải phóng, tôi ngỡ ngàng tự hỏi: “Cờ may lúc nào, ở đâu mà nhiều đến thế? Quân ta tiến đến đâu, cờ lập tức tung bay đến đó. Cờ hoa rợp trời!”. Một khoảnh khắc rực rỡ mà tôi mang theo suốt cuộc đời.



