Nguyễn Minh Trí
anh Nguyễn Minh Trí
Những Mùa Hoa Còn Lại Người Nếm Sóng Gió
Nguyễn Minh Trí sinh ra ở một làng nhỏ ven sông, nơi mỗi mùa hè đến, hoa phượng đỏ rực cả một góc trời. Người ta vẫn bảo, tuổi trẻ giống như hoa phượng – cháy lên rực rỡ rồi chóng tàn. Nhưng Trí chưa từng nghĩ tuổi trẻ của mình sẽ tàn đi trong khói lửa. Cậu là sinh viên năm hai, học ngành cơ khí. Ước mơ giản dị lắm sau này về quê mở một xưởng nhỏ, sửa máy cho bà con, sống một cuộc đời bình yên bên cha mẹ. Và có thể… cưới Lan cô gái hay đứng đợi cậu dưới tán phượng mỗi chiều tan học.
Nhưng rồi chiến tranh đến. Ngày nhận giấy nhập ngũ, Trí không khóc. Cậu chỉ đứng rất lâu trước hiên nhà, nhìn dòng sông lặng lẽ trôi. Lan đến, không nói gì, chỉ đặt vào tay cậu một chiếc khăn tay thêu vội. Đường kim chưa đều, chỉ có hai chữ: “Bình an”. “Chờ mình nhé.”
Trí nói. Lan không trả lời. Cô biết, lời hứa trong thời chiến mong manh như khói. Những ngày đầu nơi chiến trường, Trí vẫn chưa quen với tiếng bom. Mỗi lần đất rung lên, tim cậu như thắt lại. Nhưng rồi, giữa cái chết và sự sống mong manh, con người ta học cách mạnh mẽ rất nhanh. Trí trở thành người ghi chép của tiểu đội. Cậu mang theo cuốn sổ nhỏ, ghi lại mọi thứ , từ những trận hành quân, những lần thoát chết trong gang tấc, đến cả những câu chuyện rất đời thường. Có lần, giữa rừng sâu, cả tiểu đội chỉ còn lại đúng một bi đông nước. Người lính tên Hòa ,lớn tuổi nhất đã nhường lại cho Trí. “Uống đi em, còn trẻ, còn phải sống.” Trí lắc đầu. Cuối cùng, họ chia nhau từng ngụm nhỏ. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: họ đang giữ nhau sống. Chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống, mà còn lấy đi cả những giấc mơ. Một đêm mưa, đơn vị của Trí nhận lệnh chốt giữ một ngọn đồi. Pháo địch dội xuống như trút. Đất đá tung lên, cây cối gãy đổ. Trong ánh chớp của bom đạn, Trí thấy Hòa ngã xuống. “Đừng… bỏ vị trí…” Hòa nói, giọng đứt quãng. Trí siết chặt khẩu súng. Lần đầu tiên, cậu không còn sợ nữa. Không phải vì dũng cảm hơn, mà vì không còn gì để sợ. Đêm đó, họ giữ được ngọn đồi. Nhưng tiểu đội chỉ còn lại một nửa.
Sau trận đánh, Trí ngồi một mình, mở cuốn sổ. Tay cậu run run viết: “Ngày… Hòa đã đi rồi. Anh ấy nói mình phải sống. Nhưng sống để làm gì, khi từng người cứ rời đi như thế này?
Mình nhớ nhà. Nhớ dòng sông. Nhớ Lan. Không biết… còn cơ hội trở về không.” Trang giấy nhòe đi vì nước mưa… hay nước mắt. Những ngày sau đó, Trí thay đổi. Cậu ít nói hơn, nhưng ánh mắt lại kiên định hơn. Cậu không còn viết nhiều về nỗi sợ, mà viết về hy vọng. “Giữa rừng cháy, mình thấy một mầm cây non. Lạ thật. Có lẽ sự sống luôn tìm được đường đi.” Trận đánh cuối cùng đến vào một buổi sáng mù sương. Đơn vị của Trí phải chặn một đợt tiến công lớn. Đạn dược cạn dần. Người ngã xuống ngày một nhiều. Trí bị thương ở vai, máu thấm ướt áo, nhưng cậu vẫn không rời vị trí. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa làn đạn, cậu lấy cuốn sổ ra, viết vội: “Sau chiến tranh, mình sẽ trở về. Trồng lại hàng cây trước ngõ. Mở xưởng nhỏ. Và… nếu Lan còn chờ, mình sẽ không để cô ấy đợi thêm nữa.” Một tiếng nổ vang lên. Cuốn sổ rơi xuống đất. Trí đã không kịp viết tiếp.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, một người đồng đội cũ trở lại nơi ấy. Anh tìm thấy cuốn sổ đã úa màu, nằm dưới lớp đất khô. Những dòng chữ vẫn còn đó. Anh mang cuốn sổ về làng của Trí. Lan nhận nó bằng đôi tay run rẩy. Cô đọc từng trang, từng chữ, như chạm vào một phần ký ức chưa bao giờ nguôi. Dưới tán phượng năm nào, cô thì thầm: “Anh về rồi… chỉ là muộn một chút thôi.” Gió thổi qua, làm những cánh hoa rơi xuống, đỏ như lửa.



