Nguyễn Ngọc Kí - tấm gương sáng cho tinh thần nghị lực không ngừng vươn lên
Đỗ Trần Phương Linh
Cậu bé Nguyễn Ngọc Ký sinh ra tại vùng quê Nam Định trong một gia đình nghèo. Năm lên bốn tuổi, một cơn bạo bệnh bất ngờ ập đến đã cướp đi vĩnh viễn đôi tay lành lặn của em, biến hai cánh tay trở nên buông thõng, vô lực. Sự hụt hẫng và mặc cảm tưởng chừng như đã khép lại tương lai của đứa trẻ nhỏ, cho đến ngày em đứng bên bậu cửa nhìn bạn bè đồng trang lứa tung tăng cặp sách tới trường. Niềm khát khao được học chữ trỗi dậy mãnh liệt, thúc giục Ký tự mở ra cho mình một con đường mới. Không thể cầm bút bằng tay, em quyết định tập viết bằng chân. Những ngày đầu tiên là cả một hành trình đẫm mồ hôi và nước mắt; đôi bàn chân nhỏ bé co quắp, đau đớn, những nét phấn đầu tiên xô lệch, nguệch ngoạc, cọ xát đến chảy máu. Nhưng bằng chí khí phi thường, em không bỏ cuộc. Sau vô số lần kiên trì uốn nắn từng ngón chân, những dòng chữ tròn trịa, thẳng tắp bắt đầu xuất hiện trên trang giấy, mở đầu cho một huyền thoại về nghị lực sống.



