NGUYỄN NGỌC TÀI – NGƯỜI Ở LẠI TRONG MÙA LỬA
NGUYỄN NGỌC TÀI – NGƯỜI Ở LẠI TRONG MÙA LỬA
Có những cái tên khi nhắc lên, người ta không chỉ nhớ một con người, mà còn nghe vang đâu đó tiếng bước chân của cả một thế hệ đã đi qua lửa đạn. ông Nguyễn Ngọc Tài, sinh năm 1956, quê Cây Da, xã Đôn Châu là một cái tên như thế. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng mái nhà quê nghèo, con đường đất đỏ và lời hẹn bình yên còn dang dở. Giữa thời khắc khốc liệt của những năm tháng hậu chiến, anh đã chọn đứng ở tuyến đầu, mang trên vai quân hàm Thượng sĩ, và ngã xuống vào ngày 19/12/1978, khi Tổ quốc vẫn còn nhiều phần gian khó.
Ông Nguyễn Ngọc Tài lớn lên giữa vùng quê Cây Da hiền lành, nơi con người quen sống bằng ruộng đồng, bằng sự chịu thương chịu khó và lòng yêu quê hương rất mộc mạc. Tuổi thơ của ông không có nhiều điều lớn lao, nhưng sớm hun đúc một điều rất rõ: đất này là đất của mình, phải giữ lấy. Khi đất nước cần, Tài lên đường. Không phải bằng những lời hô hào, mà bằng một quyết định lặng lẽ, dứt khoát của người thanh niên chưa tròn hai mươi. Trong quân ngũ, ông rèn mình qua từng ngày huấn luyện gian khổ, qua những lần hành quân dài giữa nắng gió, qua những đêm không ngủ nơi biên cương đầy bất trắc. Ở cương vị Thượng sĩ, ông Nguyễn Ngọc Tài không chỉ là người lính chấp hành mệnh lệnh, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội. Những người từng đi cùng ông kể lại: Tài ít nói, nhưng đã nói là nói điều cần nói; đã làm là làm tới cùng. Trong khói súng và hiểm nguy, ông luôn là người đi trước, nhường phần an toàn lại cho anh em phía sau. Ngày 19 tháng 12 năm 1978, trong một nhiệm vụ đầy cam go, ông Nguyễn Ngọc Tài đã anh dũng hy sinh. Không có thời gian cho lời trăn trối, không có phút dừng lại cho riêng mình. ông ngã xuống khi nhiệm vụ chưa kết thúc, khi đồng đội vẫn đang tiến lên như một ngọn lửa tắt đi để những ngọn lửa khác tiếp tục cháy.
Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng có những con người không bao giờ thuộc về quá khứ. Ông Nguyễn Ngọc Tài người con của Cây Da, Đôn Châu đã gửi trọn tuổi trẻ mình cho Tổ quốc, để hôm nay quê hương được bình yên, để thế hệ sau được lớn lên trong tiếng cười thay cho tiếng bom. Ông không kịp sống trọn một đời, nhưng đã sống trọn vẹn một lý tưởng Và trong từng trang lịch sử, trong từng buổi sinh hoạt truyền thống, tên ông Nguyễn Ngọc Tài vẫn lặng lẽ nhắc nhở chúng ta rằng: hòa bình không tự nhiên có mà được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng cả những giấc mơ chưa kịp thành hình.



