Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nguyễn Nữ Tường Vân (8)

ÁNH ĐÈN TRONG LÒNG ĐẤT VĨNH LINH

27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Quảng Trị – mảnh đất từng được gọi là “tuyến lửa” – đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất của dân tộc. Nơi đây không chỉ có những chiến trường ác liệt mà còn có những câu chuyện về sự sống kiên cường giữa lòng bom đạn. Một trong những biểu tượng đặc biệt ấy là Địa đạo Vịnh Mốc – công trình được đào sâu trong lòng đất để bảo vệ người dân Vĩnh Linh trước sự tàn phá dữ dội của chiến tranh.Nhân chứng của câu chuyện là bà Hồ Thị Lan (sinh năm 1960, xã Vĩnh Thạch, Vĩnh Linh, Quảng Trị). Bà Lan sinh ra và lớn lên ngay trong những năm tháng bom đạn rơi xuống quê hương. Khi bà còn nhỏ, cả gia đình đã chuyển xuống sống trong địa đạo Vịnh Mốc để tránh bom. Đó là một “ngôi làng dưới lòng đất” sâu hàng chục mét, với những đường hầm dài hun hút, có giếng nước, phòng sinh hoạt và cả phòng hộ sinh.Bà kể rằng những ngày ấy, bom nổ gần như suốt ngày đêm. Mặt đất rung chuyển, cát đá sụp xuống cửa hầm. Nhưng bên dưới lòng đất, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Trẻ em vẫn học chữ dưới ánh đèn dầu leo lét. Người lớn thay phiên nhau đào thêm đường hầm, gia cố vách đất để bảo đảm an toàn. “Chúng tôi không có ánh mặt trời, nhưng có niềm tin vào ngày mai,” bà Lan xúc động nói.

Trong địa đạo, bà từng chứng kiến một em bé chào đời giữa tiếng bom dội phía trên. Tiếng khóc trẻ thơ vang lên trong bóng tối như một minh chứng rằng sự sống không thể bị dập tắt. Đối với bà, đó là ký ức thiêng liêng nhất của tuổi thơ.Năm 1975, khi chiến tranh kết thúc, bà Lan cùng gia đình bước lên mặt đất. Trước mắt họ là những ngôi nhà đổ nát, những hố bom chằng chịt và ruộng đồng hoang hóa. Nhưng thay vì tuyệt vọng, người dân Vĩnh Linh bắt tay vào dựng lại cuộc sống. Họ lấp hố bom, trồng lại lúa, xây lại nhà cửa. Bà Lan sau này trở thành giáo viên tiểu học, mang con chữ đến cho thế hệ sau – những đứa trẻ được sinh ra trong hòa bình.Ngày nay, địa đạo Vịnh Mốc đã trở thành di tích lịch sử, đón nhiều du khách trong và ngoài nước đến tham quan. Mỗi lần trở lại nơi ấy, bà Lan vẫn nhớ như in những năm tháng sống trong bóng tối nhưng tràn đầy hy vọng. Bà thường nói với học trò của mình rằng: “Các em được sống trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Hãy học tập và sống tốt để xứng đáng với những hy sinh của cha anh.”Câu chuyện của bà Hồ Thị Lan là minh chứng cho ý chí bền bỉ của con người Quảng Trị. Dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, niềm tin vào tương lai và khát vọng sống vẫn luôn cháy sáng. Và chính từ những ánh đèn nhỏ bé trong lòng đất năm xưa, Quảng Trị hôm nay đã vươn lên mạnh mẽ, trở thành vùng đất của sự hồi sinh và hy vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn