Nguyễn Phan Vinh giữa biển lửa Hòn Hèo

Đêm 1 tháng 3 năm 1968, biển Hòn Hèo tối đặc.
Tàu 235 lặng lẽ tiến vào bến, mang theo hơn 14 tấn vũ khí, đạn dược chi viện cho chiến trường Khánh Hòa. Nhưng khi hàng vừa được thả xuống, vòng vây của địch cũng khép lại. Trước mặt là bờ biển. Sau lưng là những tàu chiến đang dồn tới.
Trên boong tàu, người thuyền trưởng trẻ vẫn bình tĩnh. Nguyễn Phan Vinh hiểu rằng con tàu đã bị lộ. Nếu để Tàu 235 rơi vào tay địch, bí mật về tuyến vận chuyển trên biển có thể bị phơi bày. Ông ra lệnh chiến đấu, tìm cách đưa tàu vào sát bờ rồi quyết định hủy tàu để bảo toàn bí mật. Một tiếng nổ xé màn đêm. Tàu 235 vỡ đôi, chìm xuống biển.
Con tàu mất đi. Nhưng con đường trên biển vẫn còn.
Nguyễn Phan Vinh sinh năm 1933 tại Điện Nam, Điện Bàn, Quảng Nam. Ông nhập ngũ năm 1954 và từng nhiều lần tham gia những chuyến vận chuyển của Đoàn tàu không số trước khi nhận nhiệm vụ chỉ huy Tàu 235.
Trong chuyến đi cuối cùng ấy, ông không chỉ chỉ huy một con tàu. Ông đang giữ một bí mật lớn hơn chính con tàu mình. Khi Tàu 235 bị bao vây, Nguyễn Phan Vinh cùng đồng đội chiến đấu đến cùng. Bị thương nặng, ông vẫn ở lại trận địa. Đến khi không còn khả năng chiến đấu, người thuyền trưởng và thợ máy Ngô Văn Thứ tiếp tục chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi anh dũng hy sinh.
Ba mươi lăm tuổi. Một tuổi đời chưa quá dài, nhưng đủ để một con người để lại tên mình trên một phần biển đảo của Tổ quốc.
Năm 1970, Nguyễn Phan Vinh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau này, một hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa mang tên Phan Vinh.
Có những con tàu đi vào lịch sử vì đã cập bến an toàn. Tàu 235 đi vào lịch sử bởi nó đã chấp nhận chìm xuống để con đường vẫn được tiếp tục.
Hôm nay, biển vẫn xanh trên vùng Hòn Hèo. Sóng vẫn nối những bờ xa. Nhưng dưới lớp nước tưởng như bình lặng ấy, lịch sử vẫn còn vang tiếng một con tàu năm nào. Tàu 235 đã chìm. Người thuyền trưởng đã nằm lại. Nhưng con đường ông bảo vệ thì đã đi tiếp, mang theo niềm tin và máu xương của một thế hệ ra đi vì Tổ quốc.



