Nguyễn Phong Sắc - Một đời gắn với cuộc đấu tranh vì độc lập
Từ Hà Nội, câu chuyện về Nguyễn Phong Sắc bắt đầu vào năm 1902. Đó không chỉ là câu chuyện về một con người, mà còn là một lát cắt của thời đại - khi nhiều thanh niên rời mái nhà, gác lại cuộc sống riêng để đi theo tiếng gọi của độc lập, tự do và trách nhiệm với đồng bào.
Giữa rất nhiều biến động của thời cuộc, hành động của Nguyễn Phong Sắc hiện lên rõ nhất qua một dấu mốc: Ông được cử vào Trung Kỳ, một địa bàn mà phong trào nông dân và công nhân đang phát triển nhưng sự đàn áp của thực dân rất gay gắt.
Đặt chi tiết ấy vào hoàn cảnh của thời bấy giờ, tôi mới cảm nhận hết sức nặng của nó. Điều nổi bật trong hành trình của Nguyễn Phong Sắc là sự gắn bó lâu dài giữa nhiệm vụ cá nhân với yêu cầu của đất nước qua từng giai đoạn. Trong chiến tranh, một con người có thể phải thay đổi nhiều vị trí: lúc làm công tác tổ chức, lúc trực tiếp chiến đấu, lúc phụ trách hậu cần hoặc đào tạo lực lượng. Sự linh hoạt ấy không có nghĩa là vai trò nào cũng giống nhau; ngược lại, mỗi nhiệm vụ đều đòi hỏi học hỏi và thích nghi. Chính khả năng đặt công việc chung lên trước lợi ích riêng tạo nên chiều sâu của những tiểu sử cách mạng kéo dài qua nhiều thập niên.
Nhìn lại hành trình của Nguyễn Phong Sắc, ta hiểu rằng một phong trào lớn luôn bắt đầu từ những con người cụ thể: người gây dựng cơ sở, người giữ liên lạc, người vận động quần chúng, người chấp nhận hiểm nguy để tổ chức không bị đứt mạch. Lịch sử vì thế không xa xôi; nó được làm nên từ những lựa chọn rất thật của từng con người. Cuộc đời Nguyễn Phong Sắc khép lại vào năm 1931; nhưng dấu ấn của một đời người không dừng lại ở mốc thời gian ấy. Nó còn ở ký ức, ở những trang sử và ở cách các thế hệ sau tiếp tục kể lại câu chuyện bằng sự biết ơn và chính xác.



