Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN QUANG LỘC – NGƯỜI ĐỨNG DƯỚI BẦU TRỜI

Tác giả: Nguyễn Văn Hoàng Lớp: K15A SPTIN Trường Đại học Hải Dương

Phú Thọ22/08/2026xã Kẻ Sặt (Xã Kẻ Sặt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN QUANG LỘC – NGƯỜI ĐỨNG DƯỚI BẦU TRỜI

Khi nhắc đến những trận chiến trên bầu trời trong kháng chiến chống Mỹ, người ta thường nhớ đến những phi công lái MiG-17, MiG-21. Nhưng để bảo vệ bầu trời, không chỉ có những người ngồi trong buồng lái. Dưới mặt đất còn có những chiến sĩ phòng không luôn chờ đợi thời cơ để đánh trả máy bay đối phương.

Nguyễn Quang Lộc là một trong những người như thế.

Ông nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau quá trình huấn luyện, ông được giao sử dụng tên lửa vác vai A72 – một loại vũ khí đòi hỏi người chiến sĩ phải có khả năng quan sát, phán đoán và phản ứng rất nhanh.

Chiến đấu bằng A72 có một đặc điểm đặc biệt.

Người lính không có một khẩu pháo lớn.

Không có radar.

Không có buồng lái.

Họ phải ẩn mình trên mặt đất và quan sát bầu trời bằng mắt.

Khi máy bay xuất hiện, chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn, người chiến sĩ phải xác định đúng mục tiêu, lựa chọn thời điểm và khai hỏa.

Ngày 13 tháng 5 năm 1972, Nguyễn Quang Lộc phát hiện một tốp máy bay địch. Ông bình tĩnh quan sát, chờ thời cơ rồi phóng tên lửa, bắn rơi một chiếc AD-6.

Ngày hôm sau, ông tiếp tục chiến đấu và bắn rơi một chiếc OV-10.

Hai chiến công liên tiếp trong hai ngày đã cho thấy bản lĩnh của người xạ thủ trẻ.

Nhưng chiến tranh chưa dừng lại.

Nguyễn Quang Lộc tiếp tục chiến đấu.

Tổng cộng, ông đã bắn rơi 5 máy bay Mỹ-ngụy, trở thành một trong những xạ thủ tên lửa vác vai tiêu biểu của chiến trường.

Điều đáng nể là những chiến sĩ như ông phải đối mặt với một đối phương có ưu thế rất lớn về không quân.

Máy bay có tốc độ cao.

Có khả năng cơ động.

Có thể xuất hiện bất ngờ.

Nhưng dưới mặt đất vẫn có những người lính kiên nhẫn chờ đợi.

Họ hiểu rằng chỉ cần một khoảnh khắc chính xác, một quả tên lửa có thể biến ưu thế của đối phương thành thất bại.

Nguyễn Quang Lộc sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng nếu hỏi điều gì đáng nhớ nhất về ông, có lẽ đó không phải là con số năm máy bay.

Mà là hình ảnh một người lính đứng giữa mặt đất, ngẩng lên bầu trời và chờ đợi.

Một ngày.

Hai ngày.

Nhiều ngày.

Có thể hàng giờ không có gì xảy ra.

Nhưng khi máy bay xuất hiện, ông phải sẵn sàng.

Bầu trời được bảo vệ không chỉ bởi những người bay trên trời. Nó còn được bảo vệ bởi những người lính đứng dưới đất, lặng lẽ chờ đợi trong khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn