Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Quốc Anh (2)

Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Hồng Gấm. Chị sinh năm 1951, quê ở xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho, nay thuộc tỉnh Tiền Giang; tham gia cách mạng từ rất trẻ, từng làm giao liên, xã đội phó và được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1971.

Thái Nguyên08/06/2026Nguyễn Quốc Anh (ĐOÀN TRƯỜNG CAO ĐẲNG KỸ THUẬT CÔNG NGHỆ VIỆT-ĐỨC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người con gái sinh ra giữa làng quê bình dị, lớn lên cùng ruộng vườn, con nước, bờ tre, nhưng khi đất nước chìm trong khói lửa, họ đã hóa thành những cánh chim dũng cảm bay qua bão đạn. Tuổi đời của họ rất trẻ, ước mơ còn rất xanh, nhưng trái tim thì rực cháy lòng yêu nước.

Lê Thị Hồng Gấm là một người con gái như thế.

Chị sinh ra trên quê hương Tiền Giang, nơi có những dòng kênh hiền hòa, những vườn cây trĩu quả và những con người Nam Bộ chân chất, nghĩa tình. Tuổi thơ của chị gắn với một miền quê giàu truyền thống yêu nước. Từ nhỏ, chị đã được nghe kể về những tấm gương hy sinh anh dũng của những người con ưu tú quê hương Mỹ Tho, để rồi trong trái tim cô gái trẻ sớm hình thành lòng căm thù quân xâm lược và tình yêu sâu nặng với đất nước.

Khi chiến tranh lan rộng, quê hương không còn yên bình. Những cuộc càn quét, những trận bom, những lần địch lùng sục khiến cuộc sống người dân luôn căng thẳng. Trong hoàn cảnh ấy, Lê Thị Hồng Gấm đã tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Từ tháng 12 năm 1967, chị làm giao liên cho xã, một công việc âm thầm nhưng vô cùng nguy hiểm.

Người giao liên không trực tiếp đứng giữa lễ đài hay trận địa lớn, nhưng mỗi bước chân đều có thể đối mặt với cái chết. Một lá thư, một công văn, một tin tức nhỏ mang theo người có thể liên quan đến sự an toàn của cả cơ sở cách mạng. Một lần đi qua vùng địch kiểm soát có thể là một lần không trở về.

Nhưng Hồng Gấm không sợ.

Chị đi qua những con đường quê đầy bất trắc, khi thì giả như một cô gái bình thường trong xóm, khi thì lặng lẽ men theo bờ ruộng, băng qua vườn cây, vượt qua vành đai địch để đưa tin. Có những ngày nhiệm vụ dồn dập, chị vẫn cố gắng hoàn thành. Có những lúc tổ giao liên chỉ còn lại một mình, chị vẫn kiên trì bám địa bàn, giữ vững mạch liên lạc cho cách mạng.

Ở chị có sự nhanh nhẹn của tuổi trẻ, sự gan dạ của người chiến sĩ và sự dịu dàng của một người con gái Nam Bộ. Chị thương đồng đội, thương bà con, thương quê hương bị bom đạn cày xới. Chính tình thương ấy làm chị mạnh mẽ hơn. Bởi chị hiểu rằng mỗi nhiệm vụ hoàn thành là thêm một phần giữ cho phong trào cách mạng không bị đứt đoạn, thêm một phần góp sức vào ngày đất nước thống nhất.

Cuối năm 1968, Lê Thị Hồng Gấm trở thành xã đội phó. Khi ấy, chị mới mười bảy tuổi. Ở tuổi ấy, nhiều người con gái còn đang mơ những ước mơ trong trẻo của tuổi thanh xuân. Nhưng Hồng Gấm đã cùng lãnh đạo xã vận động bà con bám đất, bám ruộng vườn, sản xuất và ủng hộ cách mạng.

Đó là một nhiệm vụ không hề đơn giản. Giữa bom đạn và sự đàn áp, giữ được lòng dân, giữ được niềm tin, giữ được từng mảnh đất quê hương là một cuộc chiến bền bỉ. Hồng Gấm không chỉ chiến đấu bằng súng, mà còn chiến đấu bằng lời nói, bằng sự thuyết phục, bằng tấm gương của chính mình.

Rồi ngày thử thách lớn nhất cũng đến.

Trong một tình thế nguy cấp, để bảo vệ đồng đội, Lê Thị Hồng Gấm đã chỉ đường cho hai đồng chí thoát khỏi vòng vây, còn bản thân ở lại thu hút địch. Hai chiếc trực thăng lượn vòng uy hiếp. Chị bình tĩnh bắn trả, làm rơi một chiếc trực thăng; khi chiếc thứ hai đổ quân bao vây, chị tiếp tục chiến đấu, diệt thêm quân địch. Khi bị thương nặng, đạn đã hết, chị đập gãy khẩu súng để vũ khí không rơi vào tay địch rồi anh dũng hy sinh.

Khoảnh khắc ấy làm lòng người nghẹn lại.

Một cô gái mới mười chín tuổi, giữa vòng vây quân thù, đã chọn phần hiểm nguy về mình để đồng đội được sống. Chị có thể đã nghĩ đến mẹ, đến quê hương, đến những ngày bình yên chưa kịp trở lại. Chị có thể đã nghĩ đến tuổi trẻ của mình, đến những điều còn dang dở. Nhưng trước mắt chị khi ấy là nhiệm vụ, là đồng đội, là cách mạng, là Tổ quốc.

Chị đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.

Và khi không còn khả năng chiến đấu, chị vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ: không để vũ khí rơi vào tay địch.

Lê Thị Hồng Gấm hy sinh năm 1970, khi tuổi đời mới mười chín. Một tuổi đời quá trẻ. Một cuộc đời còn bao ước mơ chưa kịp nở. Nhưng chính tuổi mười chín ấy đã trở thành bất tử trong lòng Nhân dân.

Câu chuyện về Lê Thị Hồng Gấm khiến ta xúc động bởi vẻ đẹp trong sáng mà kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam thời chống Mỹ. Chị không sinh ra để trở thành huyền thoại. Chị là một người con gái quê hương Nam Bộ, bình dị, chân thành, biết yêu thương, biết cống hiến. Nhưng khi Tổ quốc cần, chị đã trở thành người chiến sĩ quả cảm, dám đối diện với hiểm nguy, dám hy sinh để bảo vệ đồng đội và lý tưởng.

Sau khi chị ngã xuống, tên tuổi Lê Thị Hồng Gấm tiếp tục sống trong lòng đồng đội và Nhân dân. Năm 1971, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Về sau, tên chị còn được đặt cho Đại đội nữ Lê Thị Hồng Gấm, một đơn vị nữ chiến đấu anh dũng trên chiến trường miền Nam.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những cánh đồng, dòng kênh, vườn cây quê hương Tiền Giang đã xanh trở lại. Những người trẻ không còn phải đi giao liên trong vòng vây địch, không còn phải đối mặt với trực thăng, súng đạn như Hồng Gấm năm xưa. Nhưng câu chuyện của chị vẫn còn nguyên giá trị.

Câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ đẹp nhất là tuổi trẻ biết sống có lý tưởng. Một người trẻ có thể không làm những việc lớn lao ngay lập tức, nhưng phải biết sống tử tế, có trách nhiệm, biết yêu quê hương, biết học tập, lao động, cống hiến và dám đứng về phía điều đúng.

Noi gương Lê Thị Hồng Gấm hôm nay không phải là bước vào bom đạn như năm xưa, mà là biết vượt qua khó khăn, không sống thờ ơ, không ngại việc khó, biết giúp đỡ người khác, biết góp sức xây dựng quê hương bằng những hành động cụ thể.

Lê Thị Hồng Gấm đã ngã xuống ở tuổi mười chín.

Nhưng tuổi mười chín ấy không mất đi.

Tuổi mười chín ấy ở lại trong màu xanh quê hương Tiền Giang.

Ở lại trong bài ca về những cánh chim Hồng Gấm.

Ở lại trong trái tim của bao thế hệ thanh niên Việt Nam.

Giữa thời hoa lửa, có một người con gái đã bay qua mưa bom bằng đôi cánh của lòng dũng cảm. Cánh chim ấy đã dừng lại giữa bầu trời chiến trận, nhưng tiếng vỗ cánh của chị vẫn còn vang mãi trong lịch sử dân tộc.

Người con gái ấy mang tên Lê Thị Hồng Gấm — cánh chim kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn