Nguyễn Quốc Huy (4)

Trên mảnh đất anh hùng Xã Tây Phú, nơi những cánh đồng lúa trải dài trong gió và dòng người chân chất sống chan hòa nghĩa tình, vẫn còn lưu truyền những câu chuyện đẹp về một thời hoa lửa. Trong số đó, câu chuyện về ông Nguyễn Thanh Bình luôn được bà con nhắc nhớ bằng sự kính trọng và tự hào.
Ông Bình sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày thiếu cơm, thiếu áo, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời và những đêm cả xóm phải chui xuống hầm tránh bom. Dù còn nhỏ, ông đã sớm hiểu được nỗi đau mất mát và lòng yêu quê hương sâu sắc từ những người đi trước.
Những năm sau ngày đất nước thống nhất, quê hương Tây Phú vẫn còn nhiều khó khăn. Đường đất lầy lội, nhà cửa thưa thớt, cuộc sống người dân chủ yếu dựa vào ruộng đồng. Là thanh niên khỏe mạnh và nhiệt huyết, ông Nguyễn Thanh Bình luôn xung phong trong mọi phong trào của địa phương: đào kênh thủy lợi, đắp lộ nông thôn, giúp đỡ các gia đình khó khăn và vận động bà con đoàn kết xây dựng đời sống mới.
Người dân trong xã vẫn nhớ hình ảnh ông Bình với chiếc áo bạc màu, đôi chân lấm bùn nhưng lúc nào cũng cười hiền hậu. Có những mùa mưa lớn, nước ngập trắng đồng, ông cùng thanh niên trong ấp thức trắng đêm gia cố bờ bao cứu lúa cho bà con. Có những gia đình neo đơn, ông âm thầm đến giúp dựng lại mái nhà sau giông bão mà chẳng cần ai nhắc đến công lao.
Không chỉ là người lao động cần cù, ông còn là tấm gương về tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Ông luôn dạy con cháu phải biết yêu quê hương, sống nghĩa tình và nhớ về những hy sinh của thế hệ cha anh để có được cuộc sống bình yên hôm nay.
Giờ đây, khi tuổi đã ngoài sáu mươi, mái tóc đã bạc theo năm tháng, ông Nguyễn Thanh Bình vẫn giữ nếp sống giản dị của người dân quê Tây Phú. Mỗi chiều, ông thường ngồi trước hiên nhà nhìn lũ trẻ vui đùa trên con đường bê tông sạch đẹp – con đường mà ngày xưa chính ông cùng bà con góp sức xây dựng bằng mồ hôi và ý chí.
Câu chuyện của ông Nguyễn Thanh Bình không phải là những chiến công vang dội, mà là hình ảnh đẹp của một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa bằng lòng yêu nước, sự kiên cường và tình nghĩa với quê hương. Đó cũng chính là nét đẹp bình dị mà đáng quý của con người Tây Phú hôm nay.



