Nguyễn Quốc Trị – Người chiến sĩ “nhanh như sóc, mạnh như hổ”
Sau năm 1954, Nguyễn Quốc Trị tiếp tục phục vụ trong quân đội. Năm 1962, sau khi hoàn thành khóa đào tạo sĩ quan cao cấp tại Trung Quốc, ông trở về và tình nguyện công tác, chiến đấu tại quê hương. Năm 1967, ông mang quân hàm Thượng tá, giữ chức Hiệu trưởng Trường Quân sự Quân khu 4 và hy sinh ngày 16/8/1967.

Sau ngày Thủ đô được giải phóng, Nguyễn Quốc Trị tiếp tục con đường binh nghiệp.
Ông không dừng lại ở những thành tích đã đạt được mà tiếp tục học tập, rèn luyện và đảm nhiệm những nhiệm vụ mới trong quân đội.
Tháng 3/1962, sau khi hoàn thành khóa đào tạo sĩ quan cao cấp tại Trung Quốc, Nguyễn Quốc Trị trở về và tình nguyện công tác, chiến đấu tại quê hương.
Đến năm 1967, ông mang quân hàm Thượng tá, giữ chức Hiệu trưởng Trường Quân chính Quân khu 4.
Ngày 16/8/1967, trong một lần về quê, ông đến thăm và động viên bộ đội pháo cao xạ đang làm nhiệm vụ trước làng Phượng Kỷ. Trong hoàn cảnh chiến tranh và khu vực còn nguy hiểm, ông đã hy sinh.
Sự hy sinh của Nguyễn Quốc Trị khép lại cuộc đời của một người chiến sĩ đã dành phần lớn tuổi trẻ và cuộc đời cho cách mạng, quân đội và quê hương.
Từ người thanh niên xứ Nghệ tham gia chống bắt phu, người tù cách mạng, người lính trưởng thành qua chiến đấu, đến vị Trung đoàn trưởng Trung đoàn Thủ đô và cán bộ quân đội cấp cao, Nguyễn Quốc Trị đã để lại một tấm gương về lòng yêu nước, sự dũng cảm, mưu trí, quyết đoán và tinh thần trách nhiệm.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp từng nhắc đến ông bằng hình ảnh “nhanh như sóc, mạnh như hổ”, đồng thời đánh giá ông là người hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và để lại tấm gương sáng cho cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang.



