Bài viết

Nguyễn Quyết

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ XX là giai đoạn đầy thử thách với đất nước. Kinh tế khó khăn, cấm vận bủa vây, thế giới nhìn Việt Nam bằng ánh mắt dè dặt, nhiều nước chưa hiểu đúng bản chất sự có mặt của Quân tình nguyện Việt Nam tại Campuchia. Ta sang giúp bạn thoát khỏi họa diệt chủng, dựng lại chính quyền, khôi phục cuộc sống, nhưng vẫn phải đối diện muôn vàn áp lực. Trong bối cảnh ấy, mỗi chuyến công tác của lãnh đạo cấp cao luôn đặt trong tình trạng nguy hiểm tột cùng.

Một chiều cuối năm, vừa kết thúc công tác tại Thành phố Hồ Chí Minh, đồng chí Nguyễn Quyết - Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị có chuyến công tác sang Campuchia. Mùa khô phương Nam nắng dịu như mật, hành trang chỉ vài bộ quần áo. Từ Tân Sơn Nhất, máy bay xé ánh hoàng hôn hướng đến Xiêm Riệp. Nơi đất khách đón ông bằng nắng rát và bụi đỏ đặc trưng.Về đến Bộ Tư lệnh 479, ông làm việc ngay với Thiếu tướng Khiếu Anh Lân - Tư lệnh, nghe báo cáo tình hình giúp bạn dựng lại chính quyền huyện Soài Riêng. Nghe xong, ông quyết đi kiểm tra thực tế. Thiếu tướng Khiếu Anh Lân can ngăn vì mới hôm kia, trực thăng chở Thượng tướng Lê Ngọc Hiền bị tên lửa đất đối không bắn gãy cánh quạt ngay vùng lân cận. Nhưng ông chỉ nhẹ nhàng đáp: “Trăm nghe không bằng một thấy”.Trực thăng chở đoàn đáp xuống một trảng cỏ nhỏ. Không khí tưởng yên bình nhưng bên dưới là hiểm nguy khi hôm trước huyện đội vừa thu được B-40, B-41 giấu trong đống rơm. Nguyễn Quyết đi thẳng vào cơ quan huyện đội, thăm bộ đội tình nguyện và bà con. Đêm, ông nghỉ trong căn nhà không điện, ánh đèn dầu hắt bóng khiến không gian thêm nặng suy tư.Sáng hôm sau, ông gặp huyện ủy, huyện đội và nhân dân. Chiều, ông trở lại Bộ Tư lệnh 479. Thấy ông bình an, Thiếu tướng Khiếu Anh Lân ôm chặt, ánh mắt đầy kính trọng. Chuyến đi giúp ông nắm chắc thực tiễn chiến trường, là cơ sở cho chủ trương mới của Quân đội phù hợp với tình hình.Một kỷ niệm khác là chuyến thăm tuyến lửa biên giới phía Bắc. Pháo địch vẫn dội từng đợt, Tư lệnh Quân khu 2 Vũ Lập nhiều lần đề nghị ông ở lại sở chỉ huy, nhưng ông chỉ cười: “Cứ đi, địch bắn chưa chắc trúng, trúng chưa chắc đã chết”. Với ông, người chỉ huy phải chia sẻ hiểm nguy thì mới có thể đòi hỏi chiến sĩ vững vàng.Giữa tiếng pháo rền, ông đi dọc công sự, xem từng mét hào, hỏi từng chiến sĩ bám trụ. Có đoạn bị pháo đánh sập, ông cúi xuống kiểm tra, hỏi cách khắc phục. Chiến sĩ trẻ nhìn thấy ông liền bừng lên khí thế: “Thủ trưởng lên thế này, chúng cháu càng quyết tâm giữ chốt đến cùng!”. Ông vỗ nhẹ vai cậu thanh niên còn khét mùi khói súng, động viên: “Các đồng chí giữ được nơi này là giữ đất nước. Vất vả, gian khổ nhưng vinh quang lắm”.Những chuyến đi như thế đã khắc sâu hình ảnh Đại tướng Nguyễn Quyết luôn sâu sát, thực tiễn, luôn đứng nơi gian khổ nhất để hiểu, để quyết đoán và để tiếp thêm niềm tin cho bộ đội. Một người chỉ huy mà mọi quyết sách đều bắt đầu từ cơ sở và từ trách nhiệm với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn