Nguyễn Sinh Cung
Hồ Chí Minh (tên khai sinh Nguyễn Sinh Cung, sinh 19/5/1890 tại Nghệ An) là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Năm 1911, Người ra đi tìm đường cứu nước và sau gần 30 năm hoạt động ở nước ngoài đã tìm ra con đường cách mạng đúng đắn cho dân tộc. Năm 1930, Người chủ trì thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của Người, Cách mạng Tháng Tám thành công, và ngày 2/9/1945 tại Quảng trường Ba Đình, Người đọc Tuyên ngôn Độc lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Bác qua đời năm 19
Hồ Chí Minh, tên khai sinh là Nguyễn Sinh Cung, sinh ngày 19/5/1890 tại Nghệ An, trong một gia đình nhà nho yêu nước. Thân phụ của Người là cụ Nguyễn Sinh Sắc – một nhà nho có tinh thần thương dân, trọng nghĩa khí; thân mẫu là bà Hoàng Thị Loan – người phụ nữ tần tảo, giàu đức hy sinh. Sinh ra và lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, từ nhỏ Người đã sớm chứng kiến cảnh lầm than của nhân dân, hun đúc trong lòng ý chí cứu nước, cứu dân.
Thuở thiếu thời, Người có tên là Nguyễn Sinh Cung, sau đổi thành Nguyễn Tất Thành. Với tư chất thông minh, ham học hỏi và lòng yêu nước sâu sắc, Người sớm nhận ra rằng những con đường cứu nước của các bậc tiền bối tuy đáng trân trọng nhưng chưa mang lại thành công. Vì vậy, Người quyết tâm tìm một con đường mới cho dân tộc. Ngày 5/6/1911, với tên gọi Văn Ba, Người rời bến cảng Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước. Quyết định ấy không chỉ là bước ngoặt của cuộc đời Người mà còn mở ra một chặng đường mới cho lịch sử dân tộc.
Trong gần 30 năm bôn ba khắp năm châu, Người đã đặt chân đến nhiều quốc gia ở châu Âu, châu Phi, châu Mỹ để lao động, học tập và quan sát thực tiễn. Người từng làm nhiều nghề khác nhau như phụ bếp, công nhân, cào tuyết, rửa ảnh… để kiếm sống và hòa mình vào đời sống của người lao động. Chính quá trình trải nghiệm ấy giúp Người hiểu sâu sắc bản chất của chủ nghĩa thực dân và tình cảnh của các dân tộc bị áp bức. Năm 1919, với tên Nguyễn Ái Quốc, Người gửi “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” tới Hội nghị Versailles, đòi quyền tự do, dân chủ cho dân tộc Việt Nam. Tuy chưa được chấp nhận, nhưng sự kiện này đã gây tiếng vang lớn và khẳng định bước trưởng thành về chính trị của Người.
Năm 1920, sau khi tiếp cận Luận cương của Lênin về vấn đề dân tộc và thuộc địa, Nguyễn Ái Quốc đã tìm thấy con đường giải phóng dân tộc đúng đắn: con đường cách mạng vô sản. Từ đây, Người tích cực tham gia phong trào cộng sản quốc tế, chuẩn bị về tư tưởng và tổ chức cho sự ra đời của một chính đảng ở Việt Nam. Đầu năm 1930, tại Hồng Kông, Người chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam – đánh dấu bước ngoặt lịch sử của cách mạng nước ta.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ, đỉnh cao là thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ lâm thời đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Bản tuyên ngôn đã long trọng tuyên bố với thế giới rằng dân tộc Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã trở thành một nước tự do, độc lập.
Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân và đế quốc, Hồ Chí Minh luôn là linh hồn của cách mạng Việt Nam. Người không chỉ lãnh đạo bằng trí tuệ và tầm nhìn chiến lược, mà còn bằng tình yêu thương bao la dành cho đồng bào, chiến sĩ. Hình ảnh vị lãnh tụ với bộ quần áo kaki giản dị, đôi dép cao su mộc mạc, căn nhà sàn đơn sơ giữa Phủ Chủ tịch đã trở thành biểu tượng đẹp của một nhân cách lớn. Người luôn căn dặn cán bộ, đảng viên phải cần, kiệm, liêm, chính; phải đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.
Trong quá trình hoạt động cách mạng, để đảm bảo bí mật và phù hợp với từng hoàn cảnh, Người đã sử dụng nhiều bí danh như Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Lý Thụy, Hồ Quang… và cuối cùng là Hồ Chí Minh – cái tên gắn liền với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Mỗi tên gọi là một dấu mốc, phản ánh từng chặng đường hoạt động đầy gian nan nhưng cũng rất vẻ vang.
Ngày 2/9/1969, Chủ tịch Hồ Chí Minh từ trần, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho toàn Đảng, toàn dân và bạn bè quốc tế. Tuy Người đã đi xa, nhưng tư tưởng, đạo đức và phong cách Hồ Chí Minh vẫn mãi là kim chỉ nam cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Cuộc đời của Bác là bản anh hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, đức hy sinh và khát vọng độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam. Tấm gương của Người sẽ mãi soi sáng con đường phát triển của đất nước hôm nay và mai sau



