NGUYỄN SỸ HIỆP – NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ TRONG MÀU XANH ÁO LÍNH
Sinh tháng 02/1955, ông Nguyễn Sỹ Hiệp nhập ngũ vào tháng 8/1978, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn đặt ra hết sức nặng nề. Từ năm 1978 đến năm 1983, ông có khoảng năm năm tuổi trẻ gắn bó với quân ngũ, trải qua một giai đoạn đặc biệt của lịch sử đất nước. Trở về với cuộc sống đời thường, những năm tháng áo lính vẫn luôn là một phần ký ức đáng trân trọng trong cuộc đời ông và là câu chuyện có ý nghĩa để giáo dục thế hệ trẻ hôm nay.
Tuổi trẻ lên đường khi Tổ quốc cần
Sinh vào tháng 02 năm 1955, ông Nguyễn Sỹ Hiệp trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó.
Tháng 8 năm 1978, ở tuổi 23, ông lên đường nhập ngũ.
Đó là thời điểm đất nước thống nhất mới hơn ba năm. Sau một cuộc chiến tranh kéo dài, nhân dân cả nước đang từng bước khắc phục hậu quả chiến tranh, khôi phục sản xuất và xây dựng cuộc sống mới.
Nhưng những năm tháng ấy, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn hết sức nặng nề.
Tình hình ở biên giới Tây Nam diễn biến phức tạp, sau đó cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra vào đầu năm 1979. Cùng với nhiệm vụ xây dựng đất nước, quân và dân Việt Nam tiếp tục phải giữ vững độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.
Chính trong bối cảnh ấy, người thanh niên Nguyễn Sỹ Hiệp bước vào quân ngũ.
Không phải bằng những lời nói lớn lao, sự lựa chọn của một người thanh niên khi ấy được thể hiện rất giản dị: đến tuổi, lên đường và làm tròn trách nhiệm của mình đối với Tổ quốc.
Năm năm của một thời tuổi trẻ
Từ tháng 8/1978 đến năm 1983 là khoảng năm năm ông Nguyễn Sỹ Hiệp sống trong môi trường quân đội.
Đó cũng là quãng đời đẹp của tuổi thanh xuân.
Những năm trong quân ngũ đã đưa một người thanh niên từ cuộc sống đời thường bước vào môi trường có tổ chức, có kỷ luật và đòi hỏi mỗi quân nhân phải luôn có tinh thần trách nhiệm với nhiệm vụ chung.
Trong hồ sơ hiện được lưu giữ, cấp bậc, chức vụ của ông được ghi là H3.
Nhìn lại những năm tháng ấy, điều đáng trân trọng không chỉ nằm ở khoảng thời gian một người đã mặc áo lính bao lâu, mà còn ở việc tuổi trẻ của họ đã đi qua trong một giai đoạn đất nước còn bộn bề khó khăn.
Cuộc sống của những người lính những năm cuối thập niên 1970, đầu thập niên 1980 gắn với huấn luyện, rèn luyện, chấp hành kỷ luật và tinh thần luôn sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ.
Giữa những điều kiện còn nhiều thiếu thốn, chính môi trường quân đội đã rèn cho mỗi người sự kiên trì, tính kỷ luật, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm đối với tập thể.
Với ông Nguyễn Sỹ Hiệp, khoảng năm năm quân ngũ là một phần không thể tách rời trong hành trình trưởng thành của mình.
Một người lính trong dòng chảy của lịch sử đất nước
Những năm ông Nguyễn Sỹ Hiệp phục vụ trong quân đội cũng là những năm lịch sử đất nước có nhiều biến động.
Năm 1978, tình hình biên giới Tây Nam trở nên đặc biệt căng thẳng.
Đầu năm 1979, quân và dân ta tiếp tục bước vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Bước sang những năm đầu thập niên 1980, nhiệm vụ xây dựng lực lượng, huấn luyện và giữ vững khả năng sẵn sàng chiến đấu vẫn được đặt ra thường xuyên đối với Quân đội nhân dân Việt Nam.
Đó là bối cảnh chung của đất nước trong suốt phần lớn quãng thời gian ông Nguyễn Sỹ Hiệp ở trong quân ngũ.
Những sự kiện lớn của lịch sử luôn được tạo nên từ sự đóng góp của rất nhiều con người.
Có người trực tiếp ở nơi chiến đấu.
Có người thực hiện nhiệm vụ huấn luyện, bảo đảm, phục vụ hoặc công tác tại các đơn vị.
Mỗi người ở một vị trí khác nhau nhưng đều là một phần trong sức mạnh chung của quân đội và của đất nước.
Câu chuyện của ông Nguyễn Sỹ Hiệp cũng nên được nhìn nhận từ ý nghĩa giản dị ấy: một người thanh niên đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho quân ngũ trong một giai đoạn Tổ quốc còn đứng trước nhiều thử thách.
Năm 1983 – trở về sau một chặng đường tuổi trẻ
Năm 1983, ông Nguyễn Sỹ Hiệp hoàn thành thời gian phục vụ và trở về với cuộc sống đời thường.
Ngày nhập ngũ, ông 23 tuổi.
Ngày trở về, ông đã ở tuổi 28.
Năm năm – một khoảng thời gian đủ để một người thanh niên trưởng thành hơn rất nhiều.
Những năm tháng trong quân đội rồi cũng khép lại, nhưng những gì người lính được rèn luyện vẫn còn theo họ trong cuộc sống sau này: sự nghiêm túc, tinh thần kỷ luật, ý thức trách nhiệm và tình cảm dành cho đồng đội.
Với nhiều người lính, khi trở lại quê hương, cuộc sống tiếp tục bằng những công việc rất bình dị.
Nhưng ký ức quân ngũ vẫn luôn là một phần đặc biệt của cuộc đời.
Đó là ký ức về một thời còn trẻ.
Một thời cùng đồng đội sinh hoạt, rèn luyện và thực hiện nhiệm vụ.
Một thời mà mỗi người đều ý thức rõ trách nhiệm của mình đối với đất nước.
Từ người lính năm xưa đến người cựu chiến binh hôm nay
Thời gian trôi qua, người thanh niên nhập ngũ năm 1978 nay đã trở thành một cựu chiến binh.
Theo danh sách Hội Cựu chiến binh xã Lĩnh Toại, ông Nguyễn Sỹ Hiệp hiện là hội viên tại thôn Đông Yên; hồ sơ ghi thời điểm tham gia Hội là tháng 02/2006, cấp bậc, chức vụ H3.
Từ màu xanh áo lính năm xưa đến cuộc sống đời thường hôm nay là một hành trình dài.
Nhưng phẩm chất của người quân nhân không chỉ tồn tại trong những năm tháng tại ngũ.
Tinh thần kỷ luật, đoàn kết, trách nhiệm và ý thức vì cộng đồng vẫn là những giá trị được các thế hệ cựu chiến binh tiếp tục gìn giữ khi trở về địa phương.
Và chính họ cũng trở thành những nhân chứng gần gũi nhất để thế hệ sau hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong sách vở.
Lịch sử còn hiện hữu trong những con người đang sống giữa chúng ta.
Khi câu chuyện năm xưa được kể lại hôm nay
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông Nguyễn Sỹ Hiệp nhập ngũ.
Đất nước hôm nay đã có nhiều đổi thay.
Những thế hệ trẻ sinh ra trong hòa bình được học tập trong điều kiện tốt hơn, được tiếp cận khoa học, công nghệ, được đi nhiều nơi và có cơ hội thực hiện những ước mơ mà thế hệ cha anh trước đây chưa từng có.
Nhưng càng được sống trong hòa bình, thế hệ hôm nay càng cần hiểu giá trị của hòa bình.
Câu chuyện của những người như ông Nguyễn Sỹ Hiệp giúp người trẻ nhận ra rằng những tháng năm yên bình hôm nay được tiếp nối từ trách nhiệm và sự cống hiến của rất nhiều thế hệ đi trước.
Ở mỗi thời kỳ, trách nhiệm đối với đất nước được thể hiện theo những cách khác nhau.
Thế hệ của ông lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều gian khó, nhiều thanh niên đến tuổi đã khoác ba lô lên đường thực hiện nghĩa vụ.
Thế hệ trẻ hôm nay không phải sống trong hoàn cảnh giống cha anh, nhưng vẫn có những nhiệm vụ của riêng mình.
Đó là học tập.
Là lao động.
Là sáng tạo.
Là thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc.
Là sống có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng.
Là biết trân trọng lịch sử, gìn giữ truyền thống và góp sức xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Ngọn lửa được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác
“Thời hoa lửa” không chỉ được ghi nhớ bằng những trận đánh hay những chiến công lớn.
Đó còn là câu chuyện của những con người bình dị đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho đất nước.
Ông Nguyễn Sỹ Hiệp là một trong những người như thế.
Tháng 8/1978, ông lên đường nhập ngũ.
Năm 1983, ông trở về.
Khoảng năm năm ở giữa hai dấu mốc ấy là một phần thanh xuân đã gắn với màu xanh áo lính và với một giai đoạn nhiều thử thách của lịch sử dân tộc.
Hôm nay, khi những câu chuyện ấy được ghi lại, điều quan trọng không phải là làm cho quá khứ trở nên lớn lao hơn những gì đã diễn ra.
Điều quan trọng là ghi lại một cách chân thật những con người đã sống trong thời kỳ ấy, để thế hệ sau hiểu và biết trân trọng những gì mình đang có.
Một dòng thông tin về ngày nhập ngũ có thể rất ngắn.
Một dòng thông tin về ngày xuất ngũ cũng rất ngắn.
Nhưng giữa hai dòng ấy là năm năm của một đời người.
Là tuổi trẻ.
Là trách nhiệm.
Là những tháng năm gắn bó với quân ngũ.
Và khi những câu chuyện bình dị ấy được tiếp tục kể lại, “ngọn lửa” của thế hệ đi trước cũng được trao lại cho thế hệ hôm nay – không phải để nhắc nhớ chiến tranh, mà để mỗi người biết trân trọng hòa bình, yêu quê hương và sống có trách nhiệm hơn với đất nước mình.



