NGUYỄN TẤN ĐỊNH – “MŨI DAO NHỌN” CỦA ĐƠN VỊ ĐẶC CÔNG
Nguyễn Tấn Định sinh năm 1952, quê xã Hồng Thịnh, quận Thuận Phong, tỉnh Bình Thuận. Tham gia du kích và làm liên lạc từ năm 14 tuổi, tháng 3-1968 ông nhập ngũ vào Đại đội 5, Tiểu đoàn 840, Mặt trận Nam Trung Bộ. Chỉ trong khoảng hai năm chiến đấu, ông được ghi nhận diệt 140 địch, trong đó có 40 lính Mỹ, phá hủy 10 xe tăng cùng nhiều lô cốt, hầm ngầm. Sau trận Sông Mao năm 1969, đồng đội gọi ông là “mũi dao nhọn của đơn vị”. Ngày 31-3-1970, Nguyễn Tấn Định anh dũng hy sinh trong trận đánh căn cứ Sông Mao khi mới khoảng 18 tuổi. Ngày 19-5-1972, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
14 TUỔI ĐÃ THAM GIA DU KÍCH
Nguyễn Tấn Định sinh trưởng trên một quê hương có truyền thống cách mạng.
Gia đình ông có nhiều người tham gia kháng chiến:
2 người anh tập kết ra miền Bắc;
4 người anh tham gia du kích xã.
Từ năm 14 tuổi, Nguyễn Tấn Định đã được cán bộ địa phương cho tham gia du kích và làm nhiệm vụ liên lạc cho huyện.
Tháng 3-1968, khi khoảng 16 tuổi, ông nhập ngũ vào:
ĐẠI ĐỘI 5 – TIỂU ĐOÀN 840 – MẶT TRẬN NAM TRUNG BỘ
Sau quá trình chiến đấu, Nguyễn Tấn Định trở thành tiểu đội trưởng đặc công.
HAI NĂM CHIẾN ĐẤU – 140 ĐỊCH, 10 XE TĂNG
Từ tháng 3-1968 đến tháng 3-1970, Nguyễn Tấn Định tham gia hàng chục trận đánh.
Theo thành tích được ghi nhận, riêng ông:
DIỆT 140 ĐỊCH
trong đó có:
40 LÍNH MỸ
và:
PHÁ HỦY 10 XE TĂNG
cùng nhiều lô cốt, hầm ngầm.
Đặc biệt, Nguyễn Tấn Định nhiều lần đảm nhiệm vị trí tổ trưởng tổ thọc sâu – bộ phận phải vượt qua hệ thống phòng thủ để tiến vào những mục tiêu quan trọng bên trong căn cứ đối phương.
SÔNG MAO 1969 – PHÁ 3 HÀNG RÀO CUỐI CÙNG
Tháng 5-1969, đơn vị tiến công căn cứ Sông Mao.
Nguyễn Tấn Định được giao làm:
TỔ TRƯỞNG TỔ THỌC SÂU
Khi đến giờ nổ súng, ông dẫn đầu tổ bộc phá, phá ba hàng rào cuối cùng, mở đường cho đơn vị tiến vào căn cứ.
Đối phương lập tức phản kích quyết liệt.
Một chiến sĩ trong tổ bị thương.
Nguyễn Tấn Định dừng lại băng bó cho đồng đội, đưa người bị thương vào vị trí tương đối an toàn rồi tiếp tục dẫn tổ tiến sâu vào bên trong.
MỤC TIÊU: SỞ CHỈ HUY
Ông mang khối thuốc nổ áp sát tòa nhà nơi bộ phận chỉ huy đối phương làm việc.
Khối thuốc được kích nổ, phá hủy phần lớn ngôi nhà, tạo điều kiện để các lực lượng khác tiếp tục tiến công những mục tiêu còn lại.
Nhưng khi có lệnh rút quân, Nguyễn Tấn Định không quên người đồng đội bị thương.
ÔNG QUAY LẠI TÌM VÀ DÌU ĐỒNG ĐỘI VỀ CĂN CỨ AN TOÀN.
Sau trận đánh này, đồng đội dành cho ông một biệt danh đặc biệt:
“MŨI DAO NHỌN CỦA ĐƠN VỊ”
AN PHƯỚC – “CÒN MỘT MÌNH VẪN TẤN CÔNG”
Tháng 12-1969, Nguyễn Tấn Định tham gia trận đánh An Phước, nơi được mô tả là trung tâm huấn luyện lực lượng bảo an, dân vệ ở Ninh Thuận.
Ông được giao làm mũi phó kiêm tổ trưởng tổ thọc sâu.
Mũi chiến đấu ban đầu có 7 người.
Nhưng khi đến gần đường sắt:
4 NGƯỜI BỊ LẠC
Chỉ còn ba người trong khi giờ hiệp đồng nổ súng đã đến gần.
Nguyễn Tấn Định bàn với mũi trưởng và quyết định:
VẪN TIẾP TỤC ĐÁNH THEO PHƯƠNG ÁN
Khi tiếp cận mục tiêu, tình thế lại trở nên khó khăn hơn.
Mũi trưởng và một chiến sĩ:
ĐỀU BỊ THƯƠNG
Lúc này Nguyễn Tấn Định gần như chỉ còn một mình có khả năng tiếp tục tiến công.
Theo tài liệu, suy nghĩ của ông lúc ấy là:
“Còn một mình vẫn tấn công.”
Ông đề nghị mũi trưởng ở lại cửa mở yểm hộ.
Sau đó, Nguyễn Tấn Định gom toàn bộ thủ pháo và lựu đạn của tổ, một mình lao lên phía trước.
MỘT MÌNH ĐÁNH VÀO BÊN TRONG
Nguyễn Tấn Định liên tiếp đánh vào:
các dãy nhà,
hầm ngầm,
lô cốt.
Khi nhận lệnh rút quân, ông quay trở lại cửa mở.
Nhưng tại đây, ông phát hiện một hỏa điểm còn hoạt động, đang bắn về phía đường rút của đơn vị.
Thay vì bỏ qua để rút nhanh, Nguyễn Tấn Định:
QUAY LẠI TIÊU DIỆT HỎA ĐIỂM
Sau đó ông tiếp tục đi tìm mũi trưởng và chiến sĩ bị thương để:
DÌU ĐỒNG ĐỘI TRỞ VỀ CĂN CỨ
31-3-1970 – TRỞ LẠI SÔNG MAO
Ngày 31 tháng 3 năm 1970, đơn vị một lần nữa tiến công căn cứ Sông Mao.
Đây là lần đánh thứ năm vào căn cứ này.
Nguyễn Tấn Định tiếp tục được giao nhiệm vụ quen thuộc:
TỔ TRƯỞNG TỔ THỌC SÂU
Khi có lệnh nổ súng, ông phá hàng rào cuối cùng rồi dẫn tổ lao vào bên trong.
Mục tiêu đầu tiên bị tiêu diệt là:
1 XE BỌC THÉP M113
Đối phương tập trung hỏa lực ngăn chặn.
Giữa lúc chiến đấu, chiến sĩ sử dụng B40 bị thương.
Nguyễn Tấn Định lập tức:
LẤY KHẨU B40 CỦA ĐỒNG ĐỘI
và tiếp tục chiến đấu với lực lượng xe tăng, tạo điều kiện để đơn vị tiến công các cụm xe khác.
HY SINH KHI ĐANG ĐÁNH CỤM XE CUỐI CÙNG
Trận chiến tiếp tục diễn ra quyết liệt.
Nguyễn Tấn Định vẫn ở phía trước cùng tổ thọc sâu.
Khi đơn vị tiến đến cụm xe cuối cùng trong căn cứ Sông Mao, ông tiếp tục chiến đấu.
Và tại đây, ngày 31-3-1970, Nguyễn Tấn Định:
ANH DŨNG HY SINH
Ông khi ấy mới khoảng:
18 TUỔI
NGƯỜI LUÔN NHẬN PHẦN KHÓ VỀ MÌNH
Qua những trận đánh được ghi lại, một đặc điểm nổi bật ở Nguyễn Tấn Định là ông không chỉ quyết liệt khi tiến công mà còn nhiều lần quay trở lại vì đồng đội.
Ở Sông Mao năm 1969, ông băng bó cho chiến sĩ bị thương rồi sau trận đánh quay lại dìu đồng đội về.
Ở An Phước, dù gần như phải một mình tiếp tục tiến công, khi rút ông vẫn tìm mũi trưởng và chiến sĩ bị thương để đưa họ trở về.
Trong sinh hoạt, ông được đồng đội nhận xét là người gương mẫu, giản dị, khiêm tốn, thường nhận khó khăn về mình và nhường thuận lợi cho bạn.
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN
Nguyễn Tấn Định được tặng thưởng:
1 Huân chương Quân công giải phóng hạng Ba;
3 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba;
8 bằng khen và giấy khen;
nhiều lần danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ;
nhiều lần danh hiệu Dũng sĩ diệt xe cơ giới;
1 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua.
Ngày 19 tháng 5 năm 1972, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Nguyễn Tấn Định danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Từ cậu bé liên lạc 14 tuổi đến người tiểu đội trưởng đặc công được đồng đội gọi là “mũi dao nhọn của đơn vị”, Nguyễn Tấn Định chỉ có một quãng đời rất ngắn. Nhưng trong những năm chiến đấu ấy, hình ảnh nổi bật nhất không chỉ là người chiến sĩ luôn dẫn đầu mũi thọc sâu, mà còn là người nhiều lần quay trở lại giữa hiểm nguy để đưa đồng đội bị thương về phía sau. Ngày 31-3-1970, ông hy sinh tại Sông Mao khi tuổi đời mới khoảng 18.


