Nguyễn Tất Thành
Ra đi tìm đường cứu nước
Bài viết
“Người thanh niên Nguyễn Tất Thành và chuyến đi tìm đường cứu nước”
Ngày 5/6/1911, Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình tìm con đường giải phóng dân tộc. Người đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc và tiếp xúc với nhiều tầng lớp nhân dân để tìm hiểu thực tế thế giới. Câu chuyện là biểu tượng cho ý chí, khát vọng và tinh thần tự học của một người thanh niên Việt Nam.

Người thanh niên Nguyễn Tất Thành và chuyến đi tìm đường cứu nước
Có những chuyến đi bắt đầu từ một bến cảng nhưng lại mở ra một hành trình của cả dân tộc. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu cuộc hành trình sang phương Tây để tìm con đường giải phóng dân tộc. Đó là một quyết định lớn lao của một người mới ngoài hai mươi tuổi, trong bối cảnh Việt Nam đang sống dưới ách thống trị của thực dân Pháp.
Trước chuyến đi ấy, Nguyễn Tất Thành đã chứng kiến rất nhiều nỗi đau của đất nước. Những phong trào yêu nước cuối thế kỷ XIX và đầu thế kỷ XX diễn ra mạnh mẽ nhưng chưa giành được thắng lợi. Điều đó đặt ra một câu hỏi lớn đối với những người yêu nước: phải làm gì để dân tộc Việt Nam có thể thoát khỏi ách thuộc địa?
Nguyễn Tất Thành cũng trăn trở trước câu hỏi ấy.
Người không lựa chọn con đường dễ dàng.
Năm 1911, Nguyễn Tất Thành quyết định ra nước ngoài. Người muốn tận mắt nhìn thấy những xã hội khác, tìm hiểu cách các nước phát triển, tiếp xúc với người lao động và tìm hiểu xem vì sao các dân tộc có thể đấu tranh để giành quyền sống.
Từ năm 1912 đến năm 1917, dưới tên Nguyễn Tất Thành, Người đến nhiều nước ở châu Á, châu Âu, châu Mỹ và châu Phi, sống và làm việc trong môi trường của những người lao động.
Điều đáng chú ý là Nguyễn Tất Thành không đi như một người du lịch.
Người đi để học.
Học từ cuộc sống.
Học từ những con người mình gặp.
Học từ những xã hội mình chứng kiến.
Học từ chính những khó khăn mà mình trải qua.
Trong hành trình ấy, Người từng làm nhiều nghề để kiếm sống. Qua thực tiễn, Nguyễn Tất Thành hiểu hơn về cuộc sống của người lao động và các dân tộc thuộc địa.
Chuyến đi vì thế không chỉ là một hành trình địa lý.
Đó là một hành trình nhận thức.
Từ một người thanh niên Việt Nam mang theo nỗi đau mất nước, Nguyễn Tất Thành từng bước tìm hiểu thế giới để tìm ra con đường phù hợp cho dân tộc mình.
Cuối năm 1917, Người trở lại Pháp và tham gia phong trào Việt kiều, phong trào công nhân Pháp.
Năm 1919, Nguyễn Ái Quốc thay mặt những người Việt Nam yêu nước tại Pháp gửi tới Hội nghị Versailles bản “Yêu sách của nhân dân An Nam”, đòi các quyền tự do, dân chủ và quyền bình đẳng cho nhân dân Việt Nam.
Đó là một dấu mốc quan trọng.
Nhưng hành trình tìm đường cứu nước vẫn tiếp tục.
Năm 1920, Nguyễn Ái Quốc tiếp cận Luận cương của V.I. Lênin về vấn đề dân tộc và thuộc địa. Sự kiện này có ý nghĩa quan trọng trong quá trình Người xác định con đường giải phóng dân tộc.
Từ đó, Nguyễn Ái Quốc tiếp tục hoạt động, truyền bá tư tưởng cách mạng và chuẩn bị những điều kiện cần thiết cho sự ra đời của một tổ chức cách mạng ở Việt Nam.
Năm 1930, Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời dưới sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc.
Nhìn lại từ chuyến đi năm 1911 đến những năm tháng sau đó, chúng ta thấy một điều rất rõ: thành công của một con người không đến chỉ từ một quyết định trong khoảnh khắc.
Nó được tạo nên bởi cả một quá trình học hỏi, suy nghĩ, trải nghiệm và kiên trì.
Nguyễn Tất Thành khi rời Bến Nhà Rồng không thể biết chính xác hành trình phía trước sẽ kéo dài bao lâu. Người cũng không thể biết mình sẽ phải trải qua bao nhiêu khó khăn.
Nhưng Người biết mình phải đi.
Đó là điều đáng quý nhất.
Câu chuyện ấy đặc biệt có ý nghĩa với tuổi trẻ hôm nay.
Trong thời đại thông tin phát triển, người trẻ có nhiều cơ hội học tập hơn bao giờ hết. Nhưng có cơ hội không có nghĩa là tự nhiên thành công.
Muốn trưởng thành, mỗi người cần biết học hỏi.
Học trong sách.
Học từ thầy cô.
Học từ bạn bè.
Học từ thực tiễn.
Học từ những lần thất bại.
Và quan trọng nhất, phải có một mục tiêu đủ rõ để biết mình đang đi đâu.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng.
Con tàu năm xưa đã trở thành một phần của lịch sử.
Nhưng hình ảnh người thanh niên ra đi tìm đường cứu nước vẫn còn nguyên sức lay động.
Bởi trước mọi hành trình lớn lao đều cần một bước chân đầu tiên.
Và ngày 5 tháng 6 năm 1911, Nguyễn Tất Thành đã bước đi.
Một bước đi của một người thanh niên.
Nhưng từ bước đi ấy, một hành trình lớn của dân tộc đã bắt đầu.



