Nguyễn Thái Bình – TIẾNG NÓI KHÔNG THỂ BỊ DẬP TẮT
Không phải mọi cuộc chiến đều diễn ra bằng vũ khí, có những cuộc chiến… diễn ra bằng lời nói.
Năm 1972, trên một chuyến bay từ Hoa Kỳ trở về Việt Nam, Nguyễn Thái Bình mang theo bên mình một lá thư. Đó không phải là thư gửi riêng cho ai, mà là lời nói mà anh muốn cả thế giới phải nghe.
Khi máy bay đang ở giữa không trung, anh đứng dậy. Không có sự chuẩn bị cho một “bài phát biểu”, không có sân khấu, chỉ có một con người… đứng giữa không gian chật hẹp của một chuyến bay, đối diện với những ánh mắt ngỡ ngàng.
Anh nói về chiến tranh, về những người đang chết mỗi ngày, về một đất nước bị chia cắt, về một điều đơn giản: con người có quyền được sống trong hòa bình.
Sự việc kết thúc nhanh chóng. Anh ngã xuống. Không có cơ hội giải thích. Không có cơ hội quay lại. Nhưng lời nói ấy… không biến mất. Nó vượt ra khỏi chuyến bay đó. Lan ra ngoài biên giới. Chạm đến những con người chưa từng biết đến anh.



