Bài viết

Nguyễn Thái Long (3)

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÍNH VỊ XUYÊN (3)Ký ức chiến tranh

Trận đánh vừa kết thúc, Loan thông tin mò lên chỗ hầm Dự, hai tai rỉ máu bởi thủ pháo và lựu đạn ném gần. Một lát Hiên cũng tập tễnh mò lên nó bảo: em bị thương rồi. Chỉ huy đại đội yêu cầu một tổ thông tin 2 oát ở lại cùng bộ phận chốt phòng ngự. Dự nói với tổ thông tin, trận đánh xong rồi thằng nào bị thương nhẹ thì dìu thằng bị nặng xuống, Mạnh đen cũng bị thương rồi, mày xuống đi để tao ở lại cho, thằng Đạt ở lại đây với anh.Bây giờ việc đầu tiên là phải ném xác của ba thằng lính Trung Quốc xuống sườn núi, Dự và Đạt loay hoay mãi không lôi được cái xác chết mềm oặt của tên lính to như con lợn cạo ra khỏi miệng chiếc hầm nhỏ xíu. Nghĩ một lát Dự tháo chiếc thắt lưng của tên lính thòng vào cổ nó rồi người trước kéo, người sau đẩy. Một lúc Dự và Đạt cũng đưa được ba cái xác ra khỏi hầm. Ba cái xác bị đẩy xuống sườn núi thì vướng đá kẹt lại chỉ cách miệng hầm chừng hai mét. Gần quá thế này thì chỉ mấy hôm là mùi nó không thể chịu nổi, chỉ ngửi mùi cũng đủ chết chứ chưa nói gì đến đạn pháo mà ở trên đỉnh núi toàn đá cheo leo này không thể đào hố mà chôn được. Dự gọi 2 oát về trung đoàn xin cho công binh mang mìn định hướng lên nổ thổi tung ba xác thằng lính kia xuống vực, đành thiên táng theo cách đó vậy chứ không còn cách nào khác. Lát sau công binh mang mìn định hướng lên gắn vào ba cái xác rồi cho mìn nổ, báo hại thi thể ba thằng lính Trung Quốc không bị thổi bay xuống vực mà bắn văng tùm lum lòng ruột vương khắp nơi ngay gần căn hầm. Dự chẳng biết làm thế nào nữa, thôi kệ tính sau.Phải đợi đến tối thì vận tải và trinh sát mới có thể lên A6b tiếp tế cơm nước, lựu đạn cho tổ chốt và mang thương binh tử sỹ xuống được.Từ khi biết mất chốt vào tay bộ đội Việt Nam, pháo của bọn Trung Quốc điên cuồng nã vào đỉnh A6 b và cả A6a nữa, hai mỏm núi đá này chỉ cách nhau chừng 100 mét mà bên A6a không có cách nào sang hỗ trợ cho hai căn hầm trên đỉnh A6b. Ngồi trong hầm nghe tiếng pháo rít hệt như tiếng ong vỡ tổ, có lúc lại như tiếng trống đại kề vào bên tai mà nện lùng bùng phải lấy bông nút chặt hai lỗ tai lại kẻo không chịu nổi. Những quầng lửa đạn pháo bùng lên nhoáng nhoàng trên đỉnh ngọn núi, đá bị pháo bắn nát ra thành bột trắng xóa như vôi, ba cái xác địch bây giờ cũng biến thành bột bay lẫn trong làn khói và bụi đá mịt mù. Dự ngồi trong hầm cùng tổ chốt dùng máy hai oát liên lạc với trung đoàn, tiểu đoàn gọi pháo và cối của ta bắn chặn bọn địch phản kích, không cho chúng mò lên chiếm lại A6b. Ngày mùng 1 tháng 6 đã ác liệt, sang ngày mùng 2 còn ác liệt hơn nhiều. Pháo, cối của trung đoàn bắn trùm lên trận địa, bọn địch tung xác phải tháo lui. Cuối ngày hôm đó bọn địch lại ém quân đánh lên, Dự lại gọi pháo bắn như mưa, khói bụi mù mịt che hết tầm nhìn, phải liên lạc với đài quan sát xác định vị trí bọn lính Trung Quốc rồi gọi pháo và cối bắn. Cứ như vậy từ ngày chuẩn bị nổ súng đến ngày 2 tháng 6 suốt 5 ngày 5 đêm chiến đấu không ngừng nghỉ ác liệt tột cùng, đói khát, mệt mỏi, Dự liên tục gọi pháo bắn lên trận địa. Đêm mùng 2 tháng 6 khi xuống khỏi đỉnh A6b thì Dự ngất lịm đồng đội phải tức tốc khiêng đưa đi cấp cứu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn