Khác

Nguyễn Thành Giung_Người gieo hạt tri thức cho nền giáo dục Việt Nam

Nguyễn Thành Giung là một nhân vật tiêu biểu, người đã dành trọn cuộc đời mình cho con đường khoa học và giáo dục, góp phần quan trọng vào sự phát triển của nền giáo dục Việt Nam trong giai đoạn đầu thế kỷ XX.

Đồng Tháp11/03/2026BCH Đoàn trường Cao đẳng Y tế Đồng Tháp (Trường Cao Đẳng Y Tế Đồng Tháp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người không cầm vũ khí ra chiến trường nhưng lại góp phần quan trọng trong việc xây dựng nền tảng trí tuệ cho cả một dân tộc. Họ là những người thầy, những nhà giáo dục âm thầm cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp học thuật và đào tạo nhân tài. Trong số đó, Nguyễn Thành Giung (1891–1959) là một nhân vật tiêu biểu, người đã dành trọn cuộc đời mình cho con đường khoa học và giáo dục, góp phần quan trọng vào sự phát triển của nền giáo dục Việt Nam trong giai đoạn đầu thế kỷ XX.

Nguyễn Thành Giung sinh năm 1894 tại làng Tân Hưng, tổng An Hội, quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc (nay thuộc phường 4, thành phố Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp). Từ nhỏ ông đã nổi tiếng là người ham học và có năng lực học tập xuất sắc. Thời niên thiếu, ông theo học tại trường Chasseloup Laubat ở Sài Gòn (nay là Trường Trung học phổ thông Lê Quý Đôn). Năm 1915, ông được sang Pháp du học tại Đại học Khoa học Marseille và tốt nghiệp với bằng Tiến sĩ Văn vật học, xếp hạng tối ưu (Très honorable) – một thành tích rất đáng tự hào đối với một trí thức Việt Nam thời bấy giờ.

Năm 1926, ông trở về nước và bắt đầu làm việc tại Phòng Nghiên cứu Khoa học, đồng thời tham gia giảng dạy bộ môn Vạn vật học tại nhiều trường học lớn như Trường Sư phạm Sài Gòn, Trường Chasseloup Laubat và Trường Petrus Trương Vĩnh Ký (nay là Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong, TP. Hồ Chí Minh). Với kiến thức sâu rộng và phương pháp giảng dạy khoa học, ông đã đào tạo nên nhiều thế hệ học sinh ưu tú.

Sau đó, ông giữ chức Hiệu trưởng Trường Trung học Mỹ Tho. Năm 1946, ông được mời giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục trong Chính phủ của Nguyễn Văn Thinh. Sau khi chính phủ này giải tán, ông ra Hà Nội làm giáo sư tại Đại học Hà Nội, tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp giáo dục.

Năm 1952, ông được cử làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Thanh niên trong Chính phủ của Trần Văn Hữu và Nguyễn Văn Tâm, đồng thời kiêm Phó Viện trưởng Viện Đại học Hà Nội. Ngày 14/10/1953, ông ký Nghị định số 193-GD/NA ban hành một chương trình giáo dục mới áp dụng trên toàn cõi Việt Nam, đánh dấu một bước phát triển quan trọng của hệ thống giáo dục thời kỳ đó.Sau năm 1955, ông trở về sống tại Sài Gòn và qua đời vào năm 1959. Ông được an táng tại Nghĩa trang Đất Thánh Tây (Đa Kao), Sài Gòn. Đến năm 1982, phần mộ của ông phải di dời, tro cốt được hỏa táng và đưa về Pháp – nơi người vợ của ông sinh sống.

Cuộc đời của Nguyễn Thành Giung là hình ảnh tiêu biểu của một trí thức yêu nước, luôn tận tâm với sự nghiệp giáo dục và khoa học. Những đóng góp của ông không chỉ dừng lại ở việc giảng dạy mà còn đặt nền móng cho sự phát triển của hệ thống giáo dục Việt Nam trong giai đoạn quan trọng của lịch sử. Tên tuổi của ông vì thế vẫn được nhắc đến như một người thầy lớn, một nhà giáo dục đã dành trọn cuộc đời mình để gieo mầm tri thức cho nhiều thế hệ học sinh Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn