Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN THỊ BÍCH NGA – 16 TUỔI, NỮ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN PHÁO KÍCH VÀO SỞ CHỈ HUY TƯỚNG MỸ

Quảng Ngãi22/08/2026xã Krông Ana (Xã Krông Ana)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ BÍCH NGA – 16 TUỔI, NỮ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN PHÁO KÍCH VÀO SỞ CHỈ HUY TƯỚNG MỸ

NGUYỄN THỊ BÍCH NGA – 16 TUỔI, NỮ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN PHÁO KÍCH VÀO SỞ CHỈ HUY TƯỚNG MỸ

Giữa Sài Gòn những ngày chiến tranh, khi tuổi 16 của nhiều cô gái chỉ gắn với mái trường, trang vở và những ước mơ rất đỗi bình thường, Nguyễn Thị Bích Nga đã bước vào một cuộc đời khác. Cô gái nhỏ quê Quảng Ngãi ấy khoác lên mình vỏ bọc của một nữ sinh, lặng lẽ sống giữa lòng thành phố, nhưng bên trong là một chiến sĩ biệt động Sài Gòn gan dạ. Mới 16 tuổi, bà đã cùng đồng đội thực hiện trận pháo kích vào sở chỉ huy của tướng William Westmoreland – Tư lệnh Bộ chỉ huy Quân sự Mỹ tại miền Nam Việt Nam. Bốn quả đạn cối 82 ly vang lên giữa Sài Gòn đã khiến đối phương kinh hoàng, còn tên tuổi của cô gái nhỏ Nguyễn Thị Bích Nga trở thành một dấu ấn đặc biệt trong lịch sử lực lượng Biệt động Sài Gòn.

Bà Nguyễn Thị Bích Nga sinh năm 1951 tại Đức Phổ, Quảng Ngãi. Chưa đầy một tuổi, bà đã được một gia đình không có con nhận nuôi. Tuổi thơ của cô bé Nga sớm in dấu những hình ảnh đau thương của chiến tranh. Khi mới học lớp 3, bà tận mắt chứng kiến một thanh niên bị lính ngụy sát hại rồi kéo xác ra giữa sân để thị uy, đe dọa những học sinh có ý định đi theo cách mạng. Hình ảnh ấy trở thành một vết hằn trong tâm trí cô bé. Năm 12 tuổi, bà theo mẹ nuôi vào Sài Gòn mưu sinh, làm người giúp việc cho một gia đình khá giả. Giữa thành phố tưởng như xa lạ, cô bé quê Quảng Ngãi vẫn mang trong lòng nỗi căm phẫn trước cảnh đồng bào bị áp bức và một khát vọng được góp sức cho cách mạng.

Một lần dọn dẹp nhà, bà tình cờ nhìn thấy bức thư chúc Tết của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Từ đó, bà đoán gia đình chủ có cảm tình với cách mạng và mạnh dạn xin được tham gia kháng chiến. Lời đề nghị của cô bé 15 tuổi được chấp thuận. Tháng 2/1966, bà được đưa vào học tại Trường Quân sự T44, nay thuộc Trường Quân sự Quân khu 7. Ở nơi huấn luyện, một cô gái nhỏ phải trải qua những bài tập khắc nghiệt: lội bùn, vượt tường, chui qua nhiều lớp hàng rào dây thép gai, tiếp cận các đồn bốt của địch. Bà đặc biệt yêu thích những nội dung về đặc công, công binh, pháo binh, bộ binh. Sau sáu tháng, bà là học viên nữ duy nhất đạt loại xuất sắc. Không đủ điều kiện để chuyển sang đặc công vì tập bơi không thành công, bà được điều về Ban Quân báo lực lượng Biệt động Sài Gòn – Gia Định, rồi tiếp tục được đào tạo sử dụng súng cối 60 ly và 82 ly. Chính những ngày tháng rèn luyện ấy đã biến cô gái 15, 16 tuổi thành một pháo thủ biệt động gan dạ giữa lòng Sài Gòn.

Đầu năm 1967, một nhiệm vụ đặc biệt được giao cho lực lượng Biệt động Sài Gòn: pháo kích vào sở chỉ huy của tướng Westmoreland trên đường Pasteur. Đó là một mục tiêu nằm sâu trong khu vực đô thị, được bảo vệ nghiêm ngặt. Trận đánh dự kiến diễn ra vào sáng 13/2/1967, tức mùng 5 Tết Đinh Mùi. Trong phương án tác chiến, Nguyễn Thị Bích Nga được bố trí làm pháo thủ dự bị tại căn nhà số 8/4 đường Vườn Chuối, quận 3. Để che mắt địch, cô gái 16 tuổi hóa trang thành một nữ sinh, đóng vai người vợ mới cưới của một sinh viên y khoa – cũng là một chiến sĩ biệt động. Hai người sống ngay trong căn nhà nằm gần khu vực có cảnh sát địch qua lại, từng ngày phải giữ vẻ bình thản để không bị phát hiện.

Điều đặc biệt là khẩu súng cối được sử dụng trong trận đánh không có đầy đủ bàn đế, chân dựng và máy ngắm như những khẩu pháo thông thường. Những người lính biệt động phải tự tạo một bàn đế bằng gỗ, tính toán tọa độ từ vị trí bắn đến mục tiêu và vẽ góc bắn trực tiếp lên bức tường. Mái nhà được khoét một khoảng trống để đạn có thể bay ra ngoài. Mọi thứ đều đơn sơ, thiếu thốn, nhưng phía sau đó là sự tính toán chính xác và lòng quả cảm của những người lính đang thực hiện nhiệm vụ giữa sào huyệt đối phương.

Theo kế hoạch, hai chiến sĩ sẽ bắn 10 quả đạn cối. Thế nhưng ngay từ những quả đầu tiên, khó khăn đã xuất hiện. Sức giật của khẩu cối khiến bàn đế bị lún, góc bắn bắt đầu thay đổi. Đến quả thứ tư, khi góc ngắm đã lệch, quả đạn không rơi đúng vị trí dự kiến mà trúng một xe quân sự của lính Mỹ trên đường Pasteur. Sau đó, ba quả đạn còn lại rơi trúng khu vực sở chỉ huy của tướng Westmoreland. Chỉ trong khoảnh khắc, những tiếng nổ dữ dội vang lên giữa thành phố, ngay tại nơi mà phía Mỹ tưởng rằng được bảo vệ an toàn.

Nguyễn Thị Bích Nga và đồng đội lập tức rút khỏi căn nhà. Sáu quả đạn còn lại được để lại cùng thuốc nổ C4 hẹn giờ nhằm xóa dấu vết. Từ căn nhà Vườn Chuối, cô gái 16 tuổi chạy bộ ra ngoài, thay đổi quần áo trên đường di chuyển, rồi tiếp tục tìm cách vượt qua những con đường đầy nguy hiểm để đến điểm liên lạc báo tin cho cấp trên rằng nhiệm vụ đã hoàn thành và mọi người an toàn. Một cô gái nhỏ giữa Sài Gòn rộng lớn, phía sau là tiếng nổ và sự truy lùng của đối phương, phía trước là những con đường không biết điều gì đang chờ đợi. Nhưng bà đã vượt qua tất cả bằng sự bình tĩnh và bản lĩnh của một người chiến sĩ.

Trận đánh ấy chưa phải là thử thách khốc liệt nhất trong cuộc đời bà. Năm 1968, sau khi vừa trải qua một trận sốt rét nặng đến mức “thập tử nhất sinh”, bà vẫn xin được tham gia một nhiệm vụ khác. Trên đường đi nhận khẩu cối 60 ly ở Bình Chánh, bà cùng một nữ giao liên bị lính ngụy chặn lại kiểm tra. Bị nghi ngờ có liên quan đến cách mạng, bà bị bắt. Cô gái từng cầm súng giữa lòng Sài Gòn bước vào những năm tháng tù đày kéo dài suốt 7 năm.

Trong nhà tù, người nữ biệt động ấy tiếp tục giữ vững khí tiết. Bà chống chào cờ, không chịu đeo thẻ tù binh, tuyệt thực để đấu tranh đòi quyền lợi cho tù nhân. Những năm tháng trong lao tù không thể khuất phục được người con gái từng bước qua những trận đánh sinh tử. Và rồi ngày mà bà cùng biết bao đồng đội chờ đợi cuối cùng cũng đến. Qua radio, bà nghe tin Sài Gòn được giải phóng ngày 30/4/1975. Các tù nhân Côn Đảo nổi dậy tự giải phóng, rồi được tàu hải quân đưa trở về đất liền. Khi ấy, bà mới 24 tuổi.

Ngày trở về, niềm vui hòa cùng nỗi đau. Đất nước đã thống nhất, chiến tranh đã kết thúc, nhưng rất nhiều người đồng đội của bà đã nằm lại ở những nơi bà không thể trở về tìm kiếm. Những người từng cùng bà chia sẻ từng nhiệm vụ, từng căn hầm, từng phút giây đối diện với cái chết đã không thể nhìn thấy ngày non sông liền một dải. Có lẽ vì thế mà trong niềm vui của ngày hòa bình luôn có một khoảng lặng dành cho những người đã mãi mãi nằm lại phía sau.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Bích Nga công tác trong ngành xăng dầu rồi làm việc tại Công ty Vật tư Tổng hợp thuộc UBND TP.HCM. Năm 1993, bà nghỉ hưu khi mới 42 tuổi vì lý do sức khỏe. Những năm tháng chiến tranh vẫn để lại trên cơ thể bà những di chứng nặng nề. Đến nay, bà vẫn phải thường xuyên điều trị, kiểm tra sức khỏe bởi những căn bệnh và thương tích từ những năm tháng tù đày, tra tấn.

Nhưng có lẽ điều khiến người ta xúc động nhất khi nhắc đến bà Nguyễn Thị Bích Nga hôm nay không chỉ là trận pháo kích vào sở chỉ huy của một vị tướng Mỹ, cũng không chỉ là những năm tháng tù đày mà bà đã vượt qua. Đó còn là một nỗi niềm rất riêng, âm thầm theo bà suốt nhiều thập kỷ: bà vẫn chưa tìm được người anh ruột của mình. Nhiều lần bà nhờ chính quyền địa phương, nhờ báo chí và các phương tiện truyền thông tìm kiếm, nhưng đến nay mong ước ấy vẫn chưa thành hiện thực. Sau tất cả những năm tháng chiến đấu cho Tổ quốc, có một điều giản dị mà bà vẫn đau đáu kiếm tìm – được gặp lại người thân duy nhất còn thất lạc của mình.

Nhìn lại cuộc đời nữ biệt động Nguyễn Thị Bích Nga, người ta càng thấm thía rằng chiến tranh đã lấy đi của một thế hệ quá nhiều điều. Khi những cô gái cùng tuổi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, bà đã học cách sử dụng súng cối, học cách vượt qua hàng rào thép gai, học cách hóa trang giữa lòng địch và học cách giữ im lặng trước những hiểm nguy có thể lấy đi mạng sống bất cứ lúc nào. Mới 16 tuổi, bà đã đứng bên khẩu cối giữa một căn nhà nhỏ ở Sài Gòn và hướng những quả đạn vào một trong những trung tâm chỉ huy quan trọng của quân đội Mỹ. Nhưng đằng sau hình ảnh người nữ biệt động gan dạ ấy vẫn là một cô gái trẻ với những ước mơ, tình thân và một người anh mà bà chưa bao giờ thôi mong được gặp lại.

Hôm nay, khi Sài Gòn đã bình yên, những con đường năm xưa đã trở thành phố phường đông đúc, ít ai có thể hình dung rằng từng có một cô gái 16 tuổi âm thầm sống giữa lòng thành phố, mang trên vai một nhiệm vụ mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bích Nga vẫn còn đó như một lời nhắc nhở với thế hệ hôm nay: hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau những con đường bình yên, những mái trường đầy tiếng cười và những ngày tháng được sống trong tự do là tuổi trẻ, máu, nước mắt và sự hy sinh của biết bao con người. Với lòng biết ơn sâu sắc, chúng ta cúi đầu trước thế hệ những người đã sống một tuổi thanh xuân đẹp nhất cho Tổ quốc, trong đó có nữ biệt động Sài Gòn Nguyễn Thị Bích Nga – người con gái năm xưa đã lấy tuổi 16 của mình viết nên một câu chuyện không thể nào quên trong những năm tháng “hoa lửa” của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn