Nguyễn Thị Bình – Nhà ngoại giao kiên định của cách mạng
Nguyễn Thị Bình (sinh năm 1927) là nữ chính trị gia và nhà ngoại giao Việt Nam, nổi tiếng với vai trò Trưởng đoàn đàm phán của Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại Hội nghị Paris về Việt Nam. Bà cũng là Phó Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam giai đoạn 1992–2002, biểu tượng tiêu biểu của phong trào hòa bình và bình đẳng giới quốc tế
Từ thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Thị Bình đã sớm tham gia phong trào học sinh – sinh viên yêu nước ở Sài Gòn, bị chính quyền thực dân bắt giam nhiều năm. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, bà là Ủy viên Bộ Ngoại giao của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, sau đó đại diện Chính phủ Cách mạng Lâm thời tại Hội nghị Paris về Việt Nam. Với phong thái kiên định, bà được cộng đồng quốc tế biết đến như tiếng nói mạnh mẽ của Việt Nam vì độc lập và hòa bình.
Sau năm 1975, bà đảm nhiệm nhiều trọng trách trong ngành giáo dục và đối ngoại, được bầu làm Phó Chủ tịch nước (1992–2002). Trong thời gian này, bà tích cực thúc đẩy chính sách bình đẳng giới, cải cách giáo dục và mở rộng quan hệ hữu nghị quốc tế. Tác phẩm Nguyễn Thị Bình: Con người và sự nghiệp giáo dục (2004) tập hợp các bài viết, diễn văn và nghiên cứu về đóng góp của bà trong lĩnh vực này.
Nguyễn Thị Bình được xem là một trong những biểu tượng nữ quyền và hòa bình nổi bật của Việt Nam hiện đại. Năm 2025, bà được Tổ chức Hòa bình và Đoàn kết Toàn Ấn Độ (AIPSO) trao giải thưởng Romesh Chandra vì cống hiến cho sự nghiệp hòa bình toàn cầu. Tên tuổi bà gắn liền với hình ảnh người phụ nữ Việt Nam kiên cường, trí tuệ và nhân hậu, có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong lịch sử ngoại giao Việt Nam.


