Nguyễn Thị Cao: Đóa Hồng Thép Giữa Sư Đoàn 325
Năm 1974, khi chiến trường miền Nam đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Cao (sinh năm 1957) vừa tròn 17 tuổi. Giữa cái tuổi đẹp nhất của đời người, thay vì chọn bút nghiên hay những tà áo lụa, bà đã chọn khoác lên mình màu xanh áo lính, gia nhập Sư đoàn 325 – đơn vị chủ lực nổi danh với những trận đánh vang dội tại Quảng Trị.
Năm 1974, khi chiến trường miền Nam đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Cao (sinh năm 1957) vừa tròn 17 tuổi. Giữa cái tuổi đẹp nhất của đời người, thay vì chọn bút nghiên hay những tà áo lụa, bà đã chọn khoác lên mình màu xanh áo lính, gia nhập Sư đoàn 325 – đơn vị chủ lực nổi danh với những trận đánh vang dội tại Quảng Trị.
Bước chân vào F325, bà Cao mang theo tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Thời điểm đó, Sư đoàn 325 đang củng cố lực lượng sau chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị và chuẩn bị cho những đòn đánh chiến lược tiếp theo. Là lính nữ trong một sư đoàn bộ binh chủ lực, khó khăn không chỉ là bom đạn mà còn là những cơn sốt rét rừng tái tê, là những chặng đường hành quân bộ xẻ dọc Trường Sơn với ba lô nặng trĩu trên vai. Bà cùng đồng đội đã sống những ngày "cơm nắm, muối mè", ngủ hầm, trực chiến dưới làn mưa bom bão đạn nhưng nụ cười vẫn luôn rạng rỡ trên môi những cô gái tuổi đôi mươi.
Dấu ấn đậm nét nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bà có lẽ là những ngày tháng 3 và tháng 4 lịch sử năm 1975. Sư đoàn 325 của bà là một trong những đơn vị thần tốc tiến về giải phóng Huế, Đà Nẵng, rồi tiếp tục hành quân thần tốc vào Nam.
Bà Cao cùng các đồng đội đã chứng kiến giây phút non sông nối liền một dải. Với bà, đó không chỉ là thắng lợi của dân tộc, mà còn là sự tri ân dành cho những đồng đội đã nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn hay những cánh rừng cao su miền Đông Nam Bộ.
"Thời đó, chúng tôi không nghĩ nhiều đến sống chết. Chỉ biết rằng nếu mình ngã xuống, sẽ có người khác đứng lên. Cái tên 'thời hoa lửa' thực sự là như vậy – rực rỡ nhưng cũng đầy đau thương."



