Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Thị Chi

Bà Nguyễn Thị Chi là cựu thanh niên xung phong từng tham gia phục vụ trên các tuyến giao thông chiến lược trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau chiến tranh, bà trở về quê hương, một mình nuôi sáu người con sau khi chồng mất sớm, đồng thời tích cực tham gia công tác Hội Cựu Thanh niên xung phong, chăm lo đời sống đồng đội và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Cuộc đời bà là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam "xông pha thời chiến, kiên cường thời bình"

TP. Hồ Chí Minh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Thị Chi

Trong ngôi nhà nhỏ ở xã Nam Phương Tiến, Hà Nội, bà Nguyễn Thị Chi vẫn cẩn thận giữ chiếc ba lô bạc màu và chiếc khăn quàng đã theo mình suốt những năm tháng thanh niên xung phong.

Đối với bà, đó không chỉ là những kỷ vật.

Đó là cả tuổi hai mươi.

Mỗi lần nhìn lại, ký ức về những năm tháng chiến tranh lại hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.

Ngày ấy, bà vừa tròn mười tám tuổi.

Không chần chừ, bà viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Ngày chia tay gia đình, mẹ bà chỉ kịp gói cho con gái ít cơm nắm và dặn:

"Đi thì phải giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về."

Bà mỉm cười.

Nhưng trong lòng hiểu rằng, chuyến đi ấy có thể không có ngày trở lại.

Ở tuyến lửa, công việc của những nữ thanh niên xung phong vô cùng gian khổ.

Ban ngày san lấp hố bom.

Ban đêm mở đường cho đoàn xe vận tải.

Có những hôm vừa lấp xong một đoạn đường thì máy bay lại quay trở lại ném bom.

Đất đá tung mù trời.

Tiếng nổ làm rung chuyển cả cánh rừng.

Khi khói bụi vừa tan, những cô gái tuổi mười tám lại cầm cuốc, cầm xẻng lao ra mặt đường.

Bà Chi nhớ mãi lời người đội trưởng:

"Đường thông thì tiền tuyến mới có đạn, có gạo. Dù bom có đánh bao nhiêu lần, chúng ta cũng phải mở đường."

Có lần, một người đồng đội bị thương giữa lúc máy bay vẫn còn quần thảo.

Không ai bảo ai.

Các chị lao đến cáng bạn vào hầm trú ẩn.

Đến khi an toàn, mọi người mới nhận ra quần áo mình đã rách tả tơi vì mảnh bom.

Những ngày gian khổ ấy đã dạy cho bà biết thế nào là tình đồng đội.

Biết chia nhau từng ngụm nước.

Từng nắm cơm.

Và cả sự sống.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê hương với hai bàn tay trắng.

Không còn tiếng bom.

Nhưng cuộc sống mới cũng đầy thử thách.

Chồng mất sớm.

Một mình bà tần tảo nuôi sáu người con khôn lớn.

Có người hỏi:

– "Sau bao nhiêu gian khổ, bà có bao giờ thấy mình thiệt thòi?"

Bà chỉ cười hiền:

"Ngày xưa bom đạn còn không khuất phục được mình thì khó khăn đời thường càng không thể."

Chính nghị lực ấy đã giúp bà vượt qua mọi biến cố.

Không chỉ chăm lo gia đình, từ năm 2006, bà được tín nhiệm bầu làm Chủ tịch Hội Cựu Thanh niên xung phong xã Nam Phương Tiến.

Bà cùng đồng đội xây dựng quỹ "Nghĩa tình đồng đội", vận động sửa chữa nhà cho hội viên khó khăn, thăm hỏi những cựu TNXP đau yếu và kể lại ký ức chiến tranh cho thanh thiếu niên.

Mỗi lần gặp học sinh, bà đều nhẹ nhàng nhắn nhủ:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình là điều hạnh phúc nhất. Hãy học tập, sống tử tế và cống hiến cho đất nước. Đó là cách đẹp nhất để tri ân thế hệ đi trước."

Nói xong, bà lại vuốt nhẹ chiếc ba lô cũ.

Chiếc ba lô đã bạc màu theo năm tháng.

Nhưng ngọn lửa tuổi hai mươi trong trái tim người nữ thanh niên xung phong ấy thì chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn