NGUYỄN THỊ CÚC CỰU CHIẾN BINH

CÂU CHUYỆN VỀ HỒI ỨC TUỔI 19 Ở CHIẾN TRƯỜNG QUÂN KHU 5 CỦA BÀN NGUYỄN THỊ CÚC
---------------------------------------------------------------
* Câu chuyện bắt đầu vào năm 1966, khi ấy bà mới là một cô gái tròn 19 tuổi. Giữa lúc đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến, cô gái trẻ ấy đã quyết định "thoát ly", bỏ lại gia đình để lên đường tham gia kháng chiến tại chiến trường Khu 5 ác liệt.
* Nhiệm vụ của người "Nuôi Quân". Hồi đó, lên chiến trường thì tổ chức phân công gì làm nấy. Bà sức vóc nhỏ bé, không đủ sức tải đạn nặng nhọc nên được giao nhiệm vụ "nuôi quân" (nấu cơm). Nghe thì tưởng nhẹ nhàng, nhưng đó là một cuộc chiến thầm lặng vô cùng gian khổ, khác xa với việc nấu nướng thời bình bây giờ.
* Để có được bữa cơm cho bộ đội, bà và các đồng đội phải trèo đèo lội suối, lên rừng chặt củi vác về. Bếp nấu là bếp Hoàng Cầm đào sâu trong đất để giấu khói. Mỗi bữa phải nấu cho khoảng 150 người ăn, dùng những chiếc vạc (chảo lớn) cỡ 40, 50. Cơm chín, bà phải xới ra trải lên những chiếc chiếu, quạt cho nguội rồi mới đóng vào bao để các anh bộ đội mang theo ra trận.
* Công việc cứ thế xoay vần, đêm nào cũng thức làm đến 2-3 giờ sáng mới được chợp mắt. Đến sáng sớm tinh mơ lại phải dậy để đi kiếm củi, đi hái rau rừng, đào củ mài, củ sắn để cải thiện bữa ăn. Một đêm chỉ ngủ được vài tiếng, cực nhọc vô cùng.
* Lần thoát chết gang tấc dưới làn đạn trực thăng
Kỷ niệm ám ảnh và đáng nhớ nhất trong đời bà là một buổi sáng khoảng 7 giờ, khi bà đang đi hái rau ở một vùng đồi bằng phẳng gần núi. Bất ngờ, 3 chiếc trực thăng của Mỹ ập tới quần thảo trên đầu.
Chúng phóng pháo, bắn rát xuống ngay chỗ bà đứng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bà nhanh trí nằm rạp xuống đất. May mắn thay, nhờ kỹ thuật ngụy trang thời chiến - trên lưng bà lúc nào cũng được dắt, cắm những cành cây tươi để hòa mình vào thiên nhiên - nên khi bọn Mỹ nhìn từ trên xuống, chúng chỉ thấy những bụi cây rung chuyển chứ không phát hiện ra người. Bà nằm im thin thít, nghe tiếng đạn cày xới đất xung quanh, thấy khói lửa đỏ rực cả một vùng.
* Bà kể lại rằng: "Số cô còn sống sót". Bởi vì trong trận càn đó, những người ẩn nấp trong hang đá kiên cố thì lại bị đánh sập và hy sinh, còn bà nằm trơ trọi giữa đồng bằng, chỉ nhờ mấy cành lá ngụy trang che mắt địch mà thoát chết trở về. Đó là một phép màu giữa bom đạn.
----------------------------------------
* Vết thương của chiến tranh
* Sau 3 năm bám trụ ở chiến trường Khu 5, sức khỏe của bà bị bào mòn nghiêm trọng. Bà mắc bệnh sốt rét ác tính. Cơn sốt khủng khiếp đến mức khiến bà bị mù cả hai mắt trong suốt một tháng trời, không thấy gì cả. Vì bệnh tình quá nặng và sức khỏe suy kiệt, tổ chức đã cho bà xuất ngũ trở về địa phương để chữa trị.
* Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, cô gái 19 tuổi năm nào giờ đã là một bà cụ tóc bạc, da mồi. Nhưng những ký ức về những đêm nấu cơm nuôi quân, về những lần nằm rạp dưới làn đạn trực thăng, và về cơn sốt rét rừng ác nghiệt vẫn còn in đậm trong tâm trí bà. Đó là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của thế hệ đi trước.


