Nguyễn Thị Đồng – Người mẹ chờ người con duy nhất trở về
Trần Hà Hương Giang
Mẹ Nguyễn Thị Đồng sinh năm 1913 và qua đời năm 1992. Mẹ sống tại vùng Đại Phước, Nhơn Trạch, Đồng Nai.
Cuộc sống của mẹ và gia đình vốn đã khó khăn. Mẹ phải đi làm thuê, còn chồng là ông Nguyễn Văn Tượng làm nghề đan thúng, đan rổ để kiếm sống.
Trong những năm chiến tranh, quê hương Đại Phước liên tục chịu sự bố ráp và khủng bố. Trong hoàn cảnh đó, người con trai duy nhất của mẹ là Nguyễn Văn Hương đã giác ngộ cách mạng và tham gia du kích xã Đại Phước.
Mẹ có niềm vui và niềm tự hào khi biết con mình đã lựa chọn con đường chiến đấu cho quê hương. Nhưng niềm vui ấy cuối cùng trở thành nỗi đau.
Nguyễn Văn Hương hy sinh trên chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Mẹ không còn cơ hội sum họp với người con trai duy nhất. Sau khi con hy sinh, mẹ âm thầm nuôi cháu – con gái của liệt sĩ Hương – cho đến ngày cuối đời.
Năm 1992, mẹ qua đời, hưởng thọ 80 tuổi. Trên bàn thờ, hình ảnh người mẹ đã cũ mờ theo năm tháng, nhưng ký ức về người con vẫn còn đó.
Câu chuyện của Nguyễn Thị Đồng là một câu chuyện rất đặc biệt: mẹ chỉ có một người con trai, và người con ấy đã hy sinh. Sau chiến tranh, tình yêu của mẹ được gửi lại cho đứa cháu – giọt máu cuối cùng của người con đã mất.



