Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nguyễn Thị Đua (20)

Câu chuyện về Anh hùng Trần Can – Người chỉ huy ngã xuống trước giờ toàn thắng Trong những ngày cuối cùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi quân ta đồng loạt tiến công các cứ điểm còn lại của quân Pháp, biết bao cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu với tinh thần quả cảm để giành thắng lợi quyết định. Trong số đó có Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Can, người Đại đội phó trẻ tuổi đã anh dũng hy sinh trong buổi sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954 – ngày làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn độn

Thái Nguyên02/07/2026Nguyễn Thị Đua (Liên đội TH Yên Lạc II)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Thị Đua (20)

Câu chuyện về Anh hùng Trần Can – Người chỉ huy ngã xuống trước giờ toàn thắng

Trong những ngày cuối cùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ, khi quân ta đồng loạt tiến công các cứ điểm còn lại của quân Pháp, biết bao cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu với tinh thần quả cảm để giành thắng lợi quyết định. Trong số đó có Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trần Can, người Đại đội phó trẻ tuổi đã anh dũng hy sinh trong buổi sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954 – ngày làm nên chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Trần Can sinh năm 1931 tại tỉnh Nghệ An. Lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông sớm tham gia quân đội và nhanh chóng trưởng thành qua nhiều trận chiến. Với tinh thần dũng cảm, gương mẫu và luôn đi đầu trong chiến đấu, ông được giao giữ cương vị Đại đội phó thuộc Trung đoàn 209, Đại đoàn 312 – một trong những đơn vị chủ lực tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Đầu tháng 5 năm 1954, sau nhiều đợt tiến công liên tiếp, quân ta chuẩn bị mở cuộc tổng công kích vào các cứ điểm cuối cùng của quân Pháp. Đơn vị của Trần Can được giao nhiệm vụ tiến công đồi C1, một vị trí có ý nghĩa quan trọng trong hệ thống phòng ngự của địch ở trung tâm tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.

Rạng sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, trận đánh diễn ra vô cùng quyết liệt. Quân Pháp dựa vào hệ thống chiến hào, lô cốt và hỏa lực mạnh để chống trả. Trước làn đạn dày đặc của địch, Trần Can vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị tiến lên. Ông nhiều lần trực tiếp dẫn đầu tổ xung kích vượt qua hỏa lực đối phương, động viên chiến sĩ bám sát mục tiêu.

Khi một hỏa điểm của địch bắn dữ dội làm mũi tiến công gặp khó khăn, Trần Can nhanh chóng tổ chức lực lượng áp sát, tiêu diệt hỏa điểm, mở đường cho đồng đội tiếp tục xung phong. Trong quá trình chiến đấu, ông bị thương nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị giữ vững đội hình tiến công, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Đến những giờ phút cuối của trận đánh, khi quân ta từng bước làm chủ trận địa, Trần Can đã anh dũng hy sinh. Sự hy sinh của ông diễn ra chỉ ít giờ trước khi lá cờ "Quyết chiến, Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, đánh dấu thắng lợi hoàn toàn của Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Đồng đội luôn nhớ đến Trần Can là một người chỉ huy gần gũi, gương mẫu và dũng cảm. Ông luôn có mặt ở nơi khó khăn nhất, sẵn sàng nhận nhiệm vụ nguy hiểm và động viên chiến sĩ bằng chính hành động của mình. Tinh thần ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh đoàn kết của đơn vị trong những trận đánh ác liệt.

Để ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh anh dũng của ông, ngày 7 tháng 5 năm 1956, Đảng và Nhà nước đã truy tặng Trần Can danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện về Anh hùng Trần Can vẫn luôn được nhắc lại với niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc. Hình ảnh người Đại đội phó trẻ tuổi chiến đấu đến giây phút cuối cùng trước giờ toàn thắng là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam. Đó cũng là bài học quý giá để thế hệ hôm nay tiếp tục gìn giữ truyền thống, không ngừng học tập và cống hiến cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Thị Đua (20) | Câu chuyện thời hoa lửa