NGUYỄN THỊ HÓA CỰU CHIẾN BINH

KÝ ỨC RỪNG CAO SU KHÔNG THỂ QUÊN CỦA CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THỊ HOÁ
------------------------------------------------
Bà Nguyễn Thị Hoá năm nay đã 79 tuổi. Mái tóc đã bạc trắng, lưng đã còng theo năm tháng, đôi chân đi khập khiễng, nhưng đôi mắt bà vẫn sâu và lặng, như đang cất giữ cả một quãng đời mà mỗi khi nhắc lại, ký ức vẫn hiện về rõ ràng đến nhói lòng. Khi được chúng tôi hỏi: “Bà ơi, bà kể cho chúng con nghe câu chuyện về những năm tháng bà tham gia vào công cuộc bảo vệ đất nước được không ạ?”
Giọng bà run run, nước mắt như chực trào, bà kể:
Vào những năm 1972 khi chiến tranh ở Lộc Ninh, Bình Phước đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, bà xung phong tham gia vào đội thanh niên xung kích, tham gia lực lượng phục vụ chiến trường, đảm nhận công việc mà ít ai dám nghĩ đến: nhặt xác đồng đội và người dân sau những trận càn khốc liệt.
Trong những rừng cao su những ngày ấy không giống bất cứ điều gì bà từng biết. Ban ngày hay ban đêm đều lạnh buốt và bốc mùi thối đến đáng sợ (bà và các đồng đội sử dụng miếng vải bịt vào mũi, thậm chí cho cả dầu nhưng vẫn không thể dập được mùi thối đấy đi). Có những buổi sáng, khi sương còn chưa tan, bà và đồng đội được lệnh vào những khu vực vừa xảy ra giao tranh. Trước mắt họ là cảnh tượng khiến tim người thắt lại: những thân người nằm rải rác, có người còn rất trẻ, có người vẫn nắm chặt khẩu súng như chưa kịp buông tay. Điều ám ảnh nhất với bà không chỉ là cái chết, mà là sự im lặng. Không tiếng súng, không tiếng hô xung phong, chỉ còn gió rít qua rừng và mùi khói súng lẫn trong đất ẩm. Có lần, khi đang làm nhiệm vụ, bà nhìn thấy một người lính trẻ nằm tựa gốc cây, ánh mắt mở trừng trừng hướng về phía quê nhà. Trong túi áo anh là một mảnh giấy nhỏ, ghi vội vài dòng chưa kịp gửi: “Mẹ ơi, con nhớ nhà…”.
Bà Hoá kể, có những đêm bà không ngủ được. Nhắm mắt lại là thấy những gương mặt đã khuất, nghe như có tiếng gọi trong gió. Có những câu chuyện rùng rợn ở rừng cao su mà đến tận bây giờ bà vẫn không thể kể hết. Không phải vì sợ, mà vì đau. Đau cho những số phận bị cuốn vào chiến tranh, đau cho cả những người còn sống mang theo ký ức nặng nề suốt đời.
Chiến tranh qua đi, bà Hoá trở về với đời thường, làm một người phụ nữ bình dị như bao người khác với nhiều di chứng. Bà nói: “Bà không thể nằm giường, vì nằm bà không thở được, bà bị hen xuyễn, phải chăng do ngửi mùi máu, mùi súng đạn và mùi xác chết quá nhiều và trong thời gian dài”. Nhưng trong sâu thẳm, bà biết mình đã mang theo cả một phần biên giới năm xưa trong tim. Bà thường nói với con cháu: “Hoà bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả những ký ức mà người lính không bao giờ quên.”
Giờ đây, khi đất nước yên bình, biên giới xanh trở lại, câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hoá không chỉ là hồi ức đau thương, mà còn là lời nhắc nhở lặng lẽ về giá trị của cuộc sống hôm nay. Để những thế hệ sau hiểu rằng: hoà bình là điều thiêng liêng nhất, và chiến tranh – dù đã lùi xa – vẫn để lại những vết sẹo không bao giờ lành trong lòng người ở lại.



