nguyễn thị hồng
Lá thư chưa kịp gửi
. Lá thư chưa kịp gửi
Chiều cuối năm, đơn vị hành quân qua một làng nhỏ. Minh tranh thủ ngồi dưới gốc bàng, viết vội lá thư cho mẹ. Anh kể chuyện đồng đội, kể cả những đêm mưa rừng lạnh buốt nhưng không dám nói đến những trận bom vừa đi qua. Viết đến dòng “Con sẽ về sớm thôi”, tay anh khựng lại. Một tiếng còi báo động vang lên, Minh gấp thư nhét vào túi áo. Trận đánh diễn ra ngay sau đó. Khi đồng đội tìm thấy anh, lá thư vẫn còn nguyên, chỉ thiếu dòng địa chỉ. Người ta giữ lại bức thư ấy như một kỷ vật. Nhiều năm sau, mẹ Minh nhận được nó từ một người lính sống sót. Bà run run đọc từng chữ, nước mắt rơi ướt trang giấy đã ố vàng.



