Nguyễn Thị Hường – Người mẹ có những người con lần lượt lên đường
Trần Hà Hương Giang
Mẹ Nguyễn Thị Hường sinh năm 1922 và trưởng thành tại xã Long Tân, huyện Nhơn Trạch. Mẹ có ba người thân là liệt sĩ.
Chồng mẹ, thường gọi là Sáu Nhỏ, tham gia cách mạng từ năm 1945. Năm 1954, ông làm Chủ tịch xã Phú Hội và tham gia chỉ đạo chiến đấu tại khu vực Phú Hội – Phú Mỹ.
Trong một lần về thăm nhà, ông bị quân địch phục kích và sát hại. Gia đình không thể chôn cất ông ngay; sau này lực lượng cách mạng mới tìm được thi thể và an táng trên khu vực đồi phía sau trường học Phú Mỹ.
Chồng hy sinh, mẹ phải một mình nuôi năm người con còn nhỏ.
Mẹ làm đủ công việc để kiếm sống, vừa buôn bán vừa chăm sóc con cái trong hoàn cảnh quân địch thường xuyên gây khó dễ.
Đến năm 1960, những người con của mẹ lần lượt chuẩn bị lên đường vào chiến khu.
Mẹ từng nói rằng các con ra đi năm nào, tháng nào, mẹ không còn nhớ hết. Chỉ biết người con thứ ba ra đi khi mới 19 tuổi, còn người con thứ tư lên đường khi mới 14 tuổi.
Người con thứ ba, Nguyễn Văn Tráng, sau này trở thành xạ thủ nổi tiếng của Tiểu đoàn 445.
Bản thân mẹ cũng không đứng ngoài cuộc chiến. Mẹ tham gia tiếp tế, thăm nuôi và bị địch bắt, tra tấn, giam cầm ba lần, tổng cộng 6 tháng 7 ngày.
Năm 1970, người con lớn Nguyễn Văn Dũng hy sinh tại căn cứ Minh Đạm khi mới 40 tuổi.
Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Hường là câu chuyện về một người phụ nữ vừa làm mẹ, vừa làm hậu phương, vừa chịu sự đàn áp của kẻ thù nhưng vẫn không từ bỏ con đường mà gia đình đã lựa chọn.


