Nguyễn Thị Huyền Trang
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Trong buổi sinh hoạt truyền thống tại Nhà văn hóa xóm Ngọc Sơn 1, các em thiếu nhi quây quần bên bác Lê Văn Thịnh, một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi. Bác mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ, thân đèn đã hoen gỉ theo thời gian.
Một em học sinh tò mò hỏi:
– Thưa bác, thời chiến thiếu điện nên bác dùng đèn này để đọc sách ạ?
Bác Thịnh mỉm cười, nhẹ nhàng lau lớp bụi trên chiếc đèn.
– Không đâu cháu. Chiếc đèn này chưa bao giờ dùng để học. Nó từng là ánh sáng của cả một tiểu đội giữa đại ngàn Trường Sơn.
Các em chăm chú lắng nghe.
Năm 1971, bác là chiến sĩ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của đơn vị là đưa lương thực, thuốc men và đạn dược vào chiến trường miền Nam.
Ban ngày, máy bay địch quần thảo liên tục nên mọi hoạt động đều phải dừng lại. Chỉ khi màn đêm buông xuống, đoàn xe mới lặng lẽ xuất phát.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe của bác bị bom đánh trúng. Con đường bị đất đá vùi lấp, xe không thể đi tiếp.
Không ai bảo ai, cả đơn vị lập tức xuống xe, dùng cuốc, xẻng và đôi bàn tay đào đường. Nhưng trời tối đen như mực, nếu bật đèn pin sẽ dễ bị máy bay phát hiện.
Lúc ấy, anh Chính trị viên lấy từ ba lô ra chiếc đèn dầu nhỏ.
Anh che kín ngọn lửa bằng một chiếc hộp sắt chỉ để ánh sáng le lói đủ soi mặt đường.
Ánh sáng ấy yếu ớt, nhưng đủ để từng người nhìn thấy đôi tay của đồng đội, nhìn thấy chiếc cuốc đang đào, nhìn thấy nhau để cùng vượt qua hiểm nguy.
Suốt nhiều giờ liền, cả đơn vị thay nhau làm việc trong ánh sáng nhỏ bé ấy.
Đến gần sáng, con đường được thông. Những chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh vào chiến trường.
Không lâu sau đó, trong một trận bom khác, anh Chính trị viên đã anh dũng hy sinh.
Chiếc đèn dầu được bác Thịnh giữ lại như một kỷ vật của người đồng đội.
Bác khẽ nâng chiếc đèn lên trước mặt các em.
– Các cháu biết không, ngọn đèn này không chỉ thắp sáng một con đường. Nó còn thắp lên niềm tin rằng dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, chỉ cần mọi người đồng lòng thì sẽ vượt qua được tất cả.
Một em học sinh hỏi:
– Bác có bao giờ muốn bỏ cuộc không?
Bác lắc đầu.
– Có lúc rất mệt, rất sợ. Nhưng mỗi lần nghĩ đến quê hương, nghĩ đến ngày đất nước hòa bình, ai cũng tự nhủ phải cố thêm một chút. Chính niềm tin ấy đã giúp chúng bác đi hết những năm tháng chiến tranh.
Bác nhìn ra khoảng sân, nơi lá cờ Tổ quốc đang tung bay trong gió.
– Hôm nay các cháu được học dưới ánh điện sáng, được vui chơi, được mơ ước về tương lai. Đó là điều mà thế hệ chúng bác ngày ấy luôn mong muốn. Vì thế, hãy biết quý trọng hòa bình, chăm ngoan học giỏi và sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương.
Buổi nói chuyện kết thúc, nhưng trước khi ra về, nhiều em học sinh vẫn đứng thật lâu ngắm nhìn chiếc đèn dầu cũ.
Các em hiểu rằng, có những ngọn đèn tuy đã tắt từ rất lâu, nhưng ánh sáng của chúng vẫn còn soi đường cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



