NGUYỄN THỊ KIM HUẾ – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
NGUYỄN THỊ KIM HUẾ – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Những năm chiến tranh chống Mỹ, Đường 12A qua Quảng Bình là một trong những tuyến đường bị đánh phá rất ác liệt. Giữa nơi bom đạn ngày đêm trút xuống, cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Huế đã cùng đồng đội san lấp hố bom, phá đá, sửa đường, giữ cho những đoàn xe tiếp tục đi về phía Nam. Từ một nữ thanh niên xung phong, chị trở thành một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ trẻ trên tuyến lửa Trường Sơn.
Cô gái mồ côi và quyết định lên đường
Nguyễn Thị Kim Huế sinh năm 1940, quê ở Quảng Bình. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chị lớn lên nhờ sự chăm sóc của người thân. Tuổi thơ của chị đã trải qua nhiều thiếu thốn.
Cuối năm 1965, khi chiến tranh phá hoại miền Bắc ngày càng ác liệt, dù đã có gia đình, chị vẫn viết đơn xin tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Cô gái trẻ được biên chế vào Đại đội 759, Đội 75, Công trường 12. Đơn vị làm nhiệm vụ trên tuyến Đường 12A, một tuyến giao thông quan trọng nối Quảng Bình với tuyến đường sang Lào và tiếp tục vào chiến trường miền Nam.
Từ đó, tuổi trẻ của Nguyễn Thị Kim Huế gắn với những cung đường đầy bom đạn.
Giữ đường giữa những trận bom
Công việc của thanh niên xung phong khi ấy rất cụ thể.
Bom đánh hỏng đường thì sửa.
Hố bom xuất hiện thì san lấp.
Đường bị phá thì tìm cách mở đường mới để xe tiếp tục đi.
Có những lúc máy bay vừa ngừng đánh phá, các cô gái đã phải lao ra mặt đường. Đất đá còn ngổn ngang, khói bom chưa tan, nhưng phía sau đã có những đoàn xe đang chờ.
Nguyễn Thị Kim Huế được giao làm Tiểu đội trưởng Tiểu đội 6. Đoạn đường do đơn vị phụ trách thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá.
Công việc ấy không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng luôn đứng ngay giữa bom đạn.
Một quả bom chưa nổ có thể nằm dưới mặt đường.
Một trận đánh bất ngờ có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Vậy mà những người thanh niên xung phong vẫn bám đường.
Trung đội quyết tử
Đường 12A ngày càng trở thành một điểm nóng. Trước sự đánh phá dữ dội của máy bay Mỹ, đơn vị của Nguyễn Thị Kim Huế thành lập Trung đội quyết tử.
Nguyễn Thị Kim Huế được giao làm Trung đội trưởng.
Cái tên “quyết tử” nghe rất nặng nề, nhưng với những người làm nhiệm vụ trên tuyến đường ấy, đó là sự chuẩn bị tinh thần cho những công việc mà không ai biết ngày mai mình còn trở về hay không.
Theo lời kể của bà Kim Huế, trước những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, đơn vị có những lần tổ chức “truy điệu sống” cho anh chị em trước khi ra đường.
Sau buổi lễ ấy, mọi người lại trở về với công việc.
Không ai biết trận bom tiếp theo sẽ rơi ở đâu.
Năm lần gặp Bác Hồ
Một kỷ niệm đặc biệt trong cuộc đời Nguyễn Thị Kim Huế là chị đã 5 lần được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Hình ảnh chị tặng hoa Bác Hồ tại Đại hội Thi đua yêu nước toàn quốc lần thứ IV năm 1967 sau này được đăng tải trên nhiều báo, tạp chí và trở thành một hình ảnh quen thuộc khi nhắc đến nữ thanh niên xung phong thời chống Mỹ.
Nhìn bức ảnh ấy, ít ai nghĩ cô gái trẻ đang đứng trước Bác Hồ lại là người vừa trải qua những ngày tháng đầy bom đạn trên Đường 12A.
Sau cuộc gặp, chị lại trở về tuyến đường của mình.
Vẫn là những hố bom.
Vẫn là đất đá.
Vẫn là những chuyến xe cần được bảo đảm thông đường.
Một tuổi trẻ ở lại với Trường Sơn
Chiến tranh đã đi qua.
Những cung đường năm xưa hôm nay đã có nhiều thay đổi.
Nhưng câu chuyện về Nguyễn Thị Kim Huế vẫn được nhắc lại như câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.
Từ một cô gái mồ côi cha mẹ, chị trở thành nữ thanh niên xung phong trên một trong những tuyến đường ác liệt của Trường Sơn.
Chị cùng đồng đội đã làm những công việc rất bình thường: sửa đường, lấp hố bom, phá đá, bảo đảm giao thông.
Nhưng chính những công việc ấy đã góp phần giữ cho tuyến đường chi viện không bị đứt đoạn.
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia cũng ghi nhận Nguyễn Thị Kim Huế là một trong những tấm gương tiêu biểu của lực lượng thanh niên xung phong chống Mỹ.
Gửi tuổi trẻ hôm nay
Ngày hôm nay, khi đi trên những con đường rộng rãi và bình yên, thật khó hình dung nơi ấy từng có những cô gái tuổi đôi mươi phải làm việc giữa tiếng bom.
Nguyễn Thị Kim Huế và những người đồng đội năm xưa đã để lại một phần tuổi trẻ của mình trên Trường Sơn.
Điều đáng nhớ về chị không chỉ là những danh hiệu hay những lần được gặp Bác Hồ.
Đó còn là hình ảnh một cô gái trẻ đứng giữa tuyến đường bom đạn, làm công việc của mình và cùng đồng đội giữ cho con đường tiếp tục nối liền hậu phương với chiến trường.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về những người trẻ như Nguyễn Thị Kim Huế vẫn còn đó – giản dị, chân thật và nhắc chúng ta trân trọng hơn những ngày tháng hòa bình hôm nay.



