Nguyễn Thị Lan Phương
Lan Phương là y tá trong một trạm quân y dã chiến giữa rừng, nơi luôn thiếu thuốc men và ánh sáng nhưng không bao giờ thiếu người bị thương cần cứu. Đêm đó thương binh đưa về liên tục sau một trận đánh lớn khiến cả lán nhỏ gần như không còn chỗ trống, tiếng rên đau hòa với tiếng gió rừng tạo thành một không gian nặng nề. Phương không kịp nghỉ, cứ thay băng, rửa vết thương, truyền dịch trong ánh đèn dầu chập chờn, có lúc phải dùng nước suối khi không còn nước sạch. Một người lính trẻ bị thương nặng cứ nắm chặt tay cô và hỏi có sống được không, cô không trả lời chắc chắn mà chỉ nói hãy cố lên vì ngoài kia còn đồng đội đang chờ. Đến sáng, nhiều người đã qua cơn nguy hiểm nhưng công việc vẫn chưa dừng lại vì cáng thương mới lại được đưa vào, còn Phương thì vẫn đứng đó dù đôi tay đã mỏi rã rời.



