Nguyễn Thị Liệu – Người cán bộ nữ tận tâm với quê hương Nghĩa Đồng
Trong hành trình của lịch sử dân tộc, có những con người được nhắc đến bởi những chiến công lớn lao, những thành tích nổi bật. Nhưng cũng có những con người để lại dấu ấn bằng một cách rất khác: bằng sự tận tụy trong công việc, bằng tình cảm chân thành với nhân dân và bằng những câu chuyện bình dị mà sâu sắc được truyền lại qua nhiều thế hệ. Bà Nguyễn Thị Liệu, nguyên Chủ tịch UBND xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An, là một người như thế.
Cuộc đời và quá trình công tác của bà gắn với quê hương Nghĩa Đồng, với người dân nơi đây và đặc biệt với một giai đoạn lịch sử đầy xúc động: những năm tháng đồng bào Vĩnh Linh, Quảng Trị phải rời quê hương đi sơ tán vì chiến tranh. Trong câu chuyện về mối quan hệ đặc biệt giữa Tân Kỳ và Vĩnh Linh, người ta vẫn nhắc đến bà Nguyễn Thị Liệu như một nhân chứng và một người góp phần lưu giữ ký ức về tình nghĩa giữa hai miền quê. Theo một bài viết của Báo Văn Hóa, bà Liệu từng được nhắc đến với tư cách nguyên Chủ tịch UBND xã Nghĩa Đồng và là người có 55 tuổi Đảng.
Nói về bà Nguyễn Thị Liệu trước hết là nói về một người cán bộ trưởng thành từ cơ sở. Cơ sở là nơi gần dân nhất, nơi cán bộ không chỉ làm việc với những con số, báo cáo hay văn bản mà phải trực tiếp đối diện với những vấn đề của cuộc sống. Một quyết định ở cấp xã có thể liên quan đến sinh kế của người dân, đến đời sống của từng gia đình và đến sự ổn định của cả cộng đồng.
Chính vì vậy, người cán bộ cơ sở muốn hoàn thành nhiệm vụ phải có trách nhiệm, gần gũi và hiểu dân.
Ở Nghĩa Đồng, bà Nguyễn Thị Liệu đã gắn bó với công việc và nhân dân trong nhiều năm. Đặc biệt, những câu chuyện bà kể về đồng bào Vĩnh Linh sơ tán về Tân Kỳ cho thấy bà không chỉ là một cán bộ từng trực tiếp chứng kiến lịch sử mà còn là người hiểu sâu sắc giá trị của tình người trong những năm tháng khó khăn.
Chiến tranh đã để lại những mất mát vô cùng lớn đối với đất nước. Đối với Vĩnh Linh và Quảng Trị, những năm tháng chiến tranh càng khốc liệt. Người dân phải sống giữa bom đạn, nhiều gia đình phải xa quê, trẻ em phải rời nơi chôn rau cắt rốn để đến những vùng đất an toàn hơn.
Trong hoàn cảnh đó, Tân Kỳ, Nghệ An trở thành một trong những địa phương đón đồng bào Vĩnh Linh ra sơ tán. Theo Báo Văn Hóa, trong thời kỳ chiến tranh, huyện Tân Kỳ đã dang rộng vòng tay đón gần 3 vạn đồng bào từ tuyến lửa Vĩnh Linh ra sơ tán. Mối quan hệ ấy về sau được vun đắp thành tình cảm đặc biệt giữa hai địa phương, được gọi bằng cái tên đầy ý nghĩa: rong ký ức ấy, xã Nghĩa Đồng là một địa phương tiêu biểu cho tình cảm của người dân Tân Kỳ dành cho đồng bào Vĩnh Linh.
Bà Nguyễn Thị Liệu từng kể rằng người dân Nghĩa Đồng chờ đón bà con Vĩnh Linh ra sơ tán vào ban đêm. Khi những chuyến xe đưa người dân đến nơi, cán bộ địa phương phân chia các gia đình về những xóm để bà con có chỗ ở. Riêng người dân xã Vĩnh Trung của Vĩnh Linh có hơn 850 người sơ tán tại Tân Kỳ, trong đó có phụ nữ, người già và trẻ nhỏ. Đây là một chi tiết rất đáng nhớ.
Bởi trong chiến tranh, cuộc sống của người dân Nghĩa Đồng cũng chẳng phải dư dả. Nhà cửa thời ấy phần lớn còn đơn sơ, nhiều gia đình sống trong những căn nhà tranh tre, vách đất. Chăn màn, giường chiếu và lương thực đều không phải lúc nào cũng đầy đủ.
Thế nhưng khi đồng bào Vĩnh Linh đến, người dân Nghĩa Đồng vẫn mở cửa đón nhận.
Không phải bằng những điều kiện vật chất dư thừa.
Mà bằng tình người.
Có gia đình đón một gia đình sơ tán về ở chung.
Có những người chia sẻ bữa cơm.
Có những người nhường chỗ ngủ.
Có những gia đình coi người dân từ Vĩnh Linh đến như người thân đi xa trở về.
Bà Nguyễn Thị Liệu từng kể lại rằng người dân hai miền sống với nhau như anh em ruột thịt, nhường cơm sẻ áo và dành cho nhau tình thương yêu, đùm bọc.



