NGUYỄN THỊ LƯỢM CỰU CHIẾN BINH

“Ký ức không quên của nữ chiến sĩ nhỏ tuổi Nguyễn Thị Lượm”
Bà Nguyễn Thị Lượm, sinh năm 1953. Chính lòng căm thù giặc sâu sắc đã thôi thúc bà quyết định tham gia phục vụ kháng chiến từ khi mới 13 tuổi. Bà nói rằng mình vẫn nhớ như in cái ngày theo chân bộ đội, là ngày 19/5/1965. Bà nhớ mãi cái tháng 5 ấy vì khi bà đi trời đã đổ cơn mưa đầu mùa, người dân bắt đầu ra đồng cấy lúa. Khi ấy mới nhập ngũ bà còn rất nhỏ, chưa làm được việc gì, nên bà được phân nhiệm vụ đong gạo để cấp phát cho bộ đội.
Trong suốt thời gian hoạt động, bà đã trải qua rất nhiều kỷ niệm khó quên. Nhưng đối với bà, đây là câu chuyện khiến bà ám ảnh suốt nhiều năm. Bà kể rằng, vào tháng 3 năm 1970. Hôm đó là 7 giờ tối, bà cùng các cơ quan tham chánh hậu đi lấy gạo. Tiểu đoàn 1 bố trí Đại đội 3 đi trước, đi giữa là các cơ quan tham chánh hậu và đi sau là Đại đội 1. Đoạn đường từ chân núi Minh Đạm đi ra xã An Nhứt, đoàn của bà đã bị lính đang phục kích trên khu vực chùa Đá Vàng phát hiện. Biết rằng các cơ quan tham chánh hậu không có vũ khí. Nó đã cho quăng nổ 4 trái mo, 2 trái ở đầu, 2 trái sau. Và khi phát hiện có địch Đại đội 3 và Đại đội 1 đã anh dũng chiến đấu. Bà còn nhớ mãi khoảng khắc Đại đội trưởng Đại đội 1 vừa chạy lên hô khẩu hiệu “ Xung phong”, ông chỉ vừa vượt qua trước mắt bà và vượt qua thêm 4 người ở phía trên, thì địch đã quăng thêm 1 trái cối, khiến ông hy sinh tại chỗ. Vì không có vũ khí nên bà chỉ biết chạy lùi về sau, khi đó bà đã gặp 1 người động đội tên Nguyệt cùng 2 anh bộ đội người miền Bắc. Bà kể hồi đó không được học quân sự không biết cách bò trườn, cứ chạy nhanh thật nhanh mà chạy đến đâu thì đạn nó bắn đến đó. Nên hai người bộ đội mới chỉ cho bà nằm xuống trườn, nhưng trườn thì rất lâu, lâu hơn chạy vậy mà cũng cố gắng trườn đến hầm căn cứ của bộ đội. Vừa vào được cửa hầm thì Đầm già (L19) bắt đầu bắn, bắn đạn 12 ly, bắn xối xả. Lúc bấy giờ, hầm trú ẩn chật kín người. Khi ấy bà còn nhỏ, chưa nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy ngạt, khó thở nên không chịu nổi, bà đã quyết định bò lên khỏi hầm. Lúc bấy giờ, có một anh bộ đội đã nhìn thấy bà, vì nguy hiểm nên anh vội nắm tay bà để ghị xuống hầm lại, nói với bà phải cố gắng chịu, nóng nực không chết được, chứ ra ngoài đạn bắn là chết. Bà đã nghe lời cố gắng chịu. Phải đến khoảng 3 giờ khuya, tiếng đạn mới dần lắng xuống. Khi nhận thấy tình hình tạm thời yên ắng, những người trong hầm mới dám tràn ra, vội vã chạy ngược lên căn cứ Minh Đạm. Vì hầm nằm dưới chân núi, có nguy cơ xe tăng có thể ập vào cán chết bất cứ lúc nào, nên không ai dám chần chừ. Bà kể, lúc ấy chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là chạy, chạy thật nhanh. Nhưng cát Phước Hải như níu chân người lại, mỗi bước chạy đều nặng trĩu, rã rời. Chạy ba bước mà ngỡ như chỉ nhích được hai.
Câu chuyện ấy, đến tận bây giờ, vẫn còn in sâu trong ký ức của bà như một vết hằn không thể phai. Không chỉ là nỗi sợ hãi giữa làn đạn, mà còn là hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống ngay trước mắt, những con người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Với bà, đó không chỉ là một ký ức đau thương, mà còn là minh chứng cho những tháng năm chiến đấu gian khổ, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Chính những ký ức ấy đã theo bà suốt cuộc đời, nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.



