Nguyễn Thị Minh Khai
Nguyễn Thị Minh Khai (1910–1941), tên khai sinh Nguyễn Thị Vịnh, là nhà cách mạng tiền bối, một trong những nữ lãnh đạo tiêu biểu của phong trào cộng sản Việt Nam đầu thế kỷ XX. Bà là Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn, người đã hy sinh vì độc lập dân tộc, được xem là biểu tượng trí tuệ, dũng khí và lòng yêu nước của phụ nữ Việt Nam
Sinh trong gia đình công chức yêu nước, Nguyễn Thị Minh Khai sớm tiếp thu tư tưởng tiến bộ khi theo học các trường Nguyễn Trường Tộ và Cao Xuân Dục. Năm 1927, khi mới 17 tuổi, bà gia nhập Tân Việt Cách mạng Đảng, đảm nhiệm công tác vận động phụ nữ và huấn luyện đảng viên ở vùng Vinh – Bến Thủy. Đây là bước khởi đầu cho hành trình hoạt động cách mạng không ngừng nghỉ của bà.
Năm 1930, bà được cử sang Hương Cảng (Trung Quốc) làm việc tại Văn phòng Đông Phương Bộ của Quốc tế Cộng sản, trực tiếp làm thư ký cho Nguyễn Ái Quốc. Sau thời gian bị bắt giam và được thả, bà tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản (1935) tại Moskva và là phụ nữ Việt Nam đầu tiên phát biểu tại diễn đàn này. Trở về nước, Nguyễn Thị Minh Khai hoạt động tại Nam Kỳ, được bầu làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn, lãnh đạo phong trào quần chúng trong giai đoạn cao trào cách mạng 1936–1940



