NGUYỄN THỊ MINH KHAI – KHÍ PHÁCH ANH HÙNG CỦA NỮ ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN
Nữ Đảng viên Cộng sản anh hùng Nguyễn Thị Minh Khai

Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, có những người phụ nữ mà tên tuổi đã trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp tâm hồn và bản lĩnh sắt đá của người phụ nữ Việt Nam hiện đại. Nếu chị Võ Thị Sáu là đóa lê-ma-gô ngát hương giữa Côn Đảo, thì chị Nguyễn Thị Minh Khai chính là ngọn đuốc rực cháy, tiên phong mở đường trong đêm trường nô lệ. Chị đã sống một cuộc đời oanh liệt, hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho lý tưởng độc lập và sự nghiệp giải phóng phụ nữ.
Từ người thiếu nữ thành Vinh đến lý tưởng cộng sản
Vào những năm đầu thế kỷ XX, mảnh đất Nghệ An giàu truyền thống yêu nước sục sôi không khí đấu tranh. Sinh năm 1910 tại thành phố Vinh, Nguyễn Thị Minh Khai lớn lên khi chứng kiến sự áp bức bóc lột cùng cực của thực dân và phong kiến. Không cam chịu số phận "thân gái dặm trường" chỉ quanh quẩn nơi xó bếp, ngay từ tuổi 16, chị đã sớm dấn thân vào con đường cách mạng.
Chị không chỉ mang trong mình trái tim nồng nàn yêu nước mà còn sở hữu một trí tuệ sắc sảo. Năm 1930, chị trở thành đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương, rồi được cử sang Hương Cảng (Trung Quốc) làm việc tại Văn phòng Phương Nam của Bộ Phương Đông (Quốc tế Cộng sản). Tại đây, người con gái xứ Nghệ đã trưởng thành vượt bậc, trở thành một chiến sĩ quốc tế xuất sắc, mang tiếng nói của nhân dân Việt Nam đến với bạn bè thế giới tại Đại hội VII Quốc tế Cộng sản ở Matxcơva.
Bản lĩnh kiên trung nơi ngục tù đế quốc
Năm 1936, chị trở về nước, trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng tại Sài Gòn – Gia Định trên cương vị Bí thư Thành ủy. Đây là giai đoạn khốc liệt nhất, khi kẻ thù ráo riết săn lùng những nhà lãnh đạo cách mạng. Năm 1940, giữa lúc phong trào Nam Kỳ khởi nghĩa đang sục sôi chuẩn bị, chị sa vào tay giặc.
Kẻ thù biết chị là một cán bộ cao cấp, chúng đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man tại bốt Catinat. Những lằn roi điện, những trận đòn roi tàn khốc của thực dân Pháp không thể bẻ gãy được ý chí của người phụ nữ mảnh mai ấy. Trong bóng tối ngục tù, chị vẫn giữ vững niềm lạc quan, tranh thủ từng giây phút để tuyên truyền, bồi dưỡng chí khí cho các bạn tù. Hình ảnh chị dùng máu của mình viết lên tường xà phòng những câu thơ đanh thép đã trở thành huyền thoại về lòng trung thành tuyệt đối với Đảng.
Giây phút hóa thân vào hồn thiêng sông núi
Sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, thực dân Pháp đưa chị ra pháp trường tại Hóc Môn. Đứng trước nòng súng của kẻ thù, chị Minh Khai vẫn giữ một thái độ ung dung, lẫm liệt. Chị từ chối bịt mắt để được nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối.
Trước khi loạt đạn nổ súng, chị đã hô vang những lời đanh thép: "Đảng Cộng sản Đông Dương muôn năm! Cách mạng Việt Nam thành công muôn năm!". Chiếc khăn trắng chị tung lên giữa trời như một lời chào vĩnh biệt, nhưng cũng là ngọn cờ thúc giục đồng bào đứng dậy. Chị ngã xuống ở tuổi 31 – cái tuổi rực rỡ nhất của đời người, để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng cũng thắp lên ngọn lửa căm thù, thôi thúc cao trào khởi nghĩa giành chính quyền về tay nhân dân.
Biểu tượng sống mãi với thời gian
Chị Nguyễn Thị Minh Khai đã ra đi, nhưng tinh thần của chị đã hóa thân vào từng con phố, từng ngôi trường mang tên chị trên khắp mọi miền Tổ quốc. Chị là minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang".
Mỗi khi nhắc đến tên chị, lòng chúng em lại trào dâng một niềm tự hào kiêu hãnh. Chị không chỉ là một nhà lãnh đạo xuất sắc, mà còn là biểu tượng của tình yêu đôi lứa hòa quyện với tình yêu Tổ quốc (cùng người bạn đời Lê Hồng Phong). Đứng trước anh linh của chị, thế hệ trẻ hôm nay tự hứa sẽ tiếp bước ngọn đuốc mà chị đã thắp lên, đem sức trẻ và trí tuệ để xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng đàng hoàng hơn, to đẹp hơn.



