NGUYỄN THỊ MINH KHAI: NGỌN LỬA BẤT TỬ TRÊN PHÁP TRƯỜNG HÓC MÔN
Sáng sớm ngày 28 tháng 8 năm 1941, tại Hóc Môn (Gia Định), thực dân Pháp đưa Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn Nguyễn Thị Minh Khai cùng các đồng chí lãnh đạo cách mạng tiền bối ra pháp trường. Trước giờ hành quyết, người nữ anh hùng quyết liệt từ chối chiếc băng đen bịt mắt. Chị ngẩng cao đầu, hướng thẳng ánh mắt kiên cường về phía những họng súng đen ngòm của kẻ thù, dõng dạc tuyên bố: "Tôi không có tội gì cả! Tôi chỉ là người yêu nước!"
Năm 1930, khi mới tròn 20 tuổi, người con gái tài năng xứ Nghệ đã mưu trí vượt qua sự theo dõi gắt gao của mật thám Pháp để sang Quảng Châu (Trung Quốc) hoạt động, trở thành một trong những nữ cán bộ tiền phong xuất sắc của Đảng. Với tác phong sắc bén, trí tuệ vượt trội và bản lĩnh chính trị vững vàng, chị được cử dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Mát-xcơ-va năm 1935, cất cao tiếng nói đại diện cho phụ nữ Đông Dương trên diễn đàn cách mạng thế giới.
Trở về nước, trên cương vị Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn, chị cùng người bạn đời – Tổng Bí thư Lê Hồng Phong – trực tiếp tổ chức, chỉ đạo phong trào đấu tranh sôi nổi của quần chúng lao động. Tháng 7 năm 1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị thực dân Pháp bắt giữ ngay trước thời điểm Khởi nghĩa Nam Kỳ bùng nổ.
Trong ngục tối, mặc cho kẻ thù dùng mọi đòn tra tấn dã man và tàn nhẫn lấy đứa con gái nhỏ Hồng Minh mới sinh ra để đe dọa, ép buộc khai báo, chị vẫn kiên trung giữ vững khí tiết cách mạng. Giữa chốn "địa ngục trần gian", chị đã lấy chính máu của mình viết lên tường ngục và vạt áo những dòng thơ tràn đầy tự hào:
"Dù đánh, dù treo, xông xáo sức,
Dù giam, dù khảo, vững đôi chân.
Thế tay nắn nót ghi lòng sắt,
Dù chết, lòng này vẫn cộng sản!"
Tiếng súng tàn bạo của kẻ thù vang lên tại Hóc Môn. Người nữ liệt sĩ anh hùng ngã xuống khi mới 31 tuổi xuân, nhưng ngọn lửa kiên trung, tấm gương chiến đấu hy sinh lẫm liệt vì độc lập tự do của dân tộc đã trở thành biểu tượng bất tử trong lòng hàng triệu người dân Việt Nam.



