NGUYỄN THỊ MINH KHAI – NGƯỜI CON GÁI KIÊN TRUNG CỦA CÁCH MẠNG VIỆT NAM
Vũ Thị Bích Việt

Trong lịch sử phong trào cách mạng Việt Nam đầu thế kỷ XX, đồng chí Nguyễn Thị Minh Khai là một trong những nhà lãnh đạo tiền bối xuất sắc của Đảng, tấm gương ngời sáng về khí tiết kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trước kẻ thù.
Nguyễn Thị Minh Khai (tên thật là Nguyễn Thị Vịnh) sinh năm 1910 tại TP. Vinh, tỉnh Nghệ An. Được giác ngộ cách mạng từ rất sớm, năm 1927, khi mới 17 tuổi, bà tham gia Tân Việt Cách mạng Đảng, sau đó trở thành một trong những nữ đảng viên đầu tiên của Đảng Cộng sản Đông Dương. Với trí tuệ sắc sảo và bản lĩnh chính trị vững vàng, bà từng được cử sang công tác tại Đông Phương bộ của Quốc tế Cộng sản ở Hương Cảng (Trung Quốc) và dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Mát-xcơ-va năm 1935.
Năm 1937, bà về nước và được phân công làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn. Giữa lòng đô thị bị kiểm soát gắt gao, bà đã khéo léo gieo mầm phong trào cách mạng, trực tiếp lãnh đạo quần chúng đấu tranh đòi dân sinh, dân chủ và chuẩn bị lực lượng cho cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ.
Tháng 7 năm 1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị thực dân Pháp bắt giữ tại Sài Gòn. Trong suốt thời gian bị giam cầm, dù phải chịu nhiều trận tra tấn dã man, bà vẫn giữ trọn khí tiết của người cộng sản, nhất quyết không khai báo thông tin của tổ chức. Bà đã dùng máu của mình viết nên những vần thơ cách mạng lên tường khám lớn Sài Gòn để nhắn gửi đồng chí, đồng bào: "Dù đánh, dù treo, hứng chịu giòn / Khảo tra không mở miệng nhân mồng...".
Sáng ngày 28 tháng 8 năm 1941, thực dân Pháp đưa bà ra xử bắn tại Hóc Môn. Trước họng súng kẻ thù, bà kiên quyết từ chối bịt mắt và ngẩng cao đầu hô vang khẩu hiệu cách mạng. Sự hy sinh oanh liệt của Nguyễn Thị Minh Khai ở tuổi 31 đã trở thành biểu tượng bất tử về tinh thần cống hiến trọn đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.



