NGUYỄN THỊ MINH KHAI – NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG
Lịch sử Việt Nam có rất nhiều người phụ nữ. Có người làm mẹ. Có người làm vợ. Có người là những cô gái bình dị. Nhưng trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa, có những người phụ nữ đã bước vào lịch sử bằng trí tuệ, lòng dũng cảm và sự hy sinh.

Nguyễn Thị Minh Khai sinh năm 1910 tại Nghệ An.
Từ khi còn trẻ, bà đã tham gia hoạt động cách mạng.
Bà hoạt động ở nhiều địa bàn, giữ những nhiệm vụ quan trọng trong phong trào cách mạng.
Bà từng giữ cương vị Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn và là Xứ ủy viên Nam Kỳ.
Năm 1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị bắt.
Những ngày trong nhà tù thực dân là những ngày đầy đau đớn.
Nhưng nhà tù không làm bà từ bỏ niềm tin.
Theo tư liệu được Báo Quân đội nhân dân giới thiệu, ngay cả trong tù, Nguyễn Thị Minh Khai vẫn tìm cách liên lạc với tổ chức và tiếp tục hoạt động cách mạng.
Ngày 28/8/1941, thực dân Pháp đưa bà cùng các đồng chí Nguyễn Văn Cừ, Hà Huy Tập, Võ Văn Tần, Phan Đăng Lưu ra xử bắn tại Hóc Môn.
Bà hy sinh khi mới 31 tuổi.
Trước giờ phút cuối cùng, Nguyễn Thị Minh Khai vẫn giữ khí phách kiên cường.
Tư liệu của Báo Quân đội nhân dân ghi lại những lời bà nói trước pháp trường, thể hiện niềm tin rằng con đường mình lựa chọn là chính nghĩa và vì độc lập của Tổ quốc, vì cuộc sống của nhân dân.
Một chi tiết rất đẹp trong cuộc đời bà là dù chiến đấu trong hoàn cảnh khắc nghiệt, bà vẫn giữ tình cảm với gia đình.
Tư liệu về Khu di tích Ngã ba Giồng ghi lại rằng trước khi hy sinh, bà vẫn nghĩ đến người thân, đến con gái Hồng Minh và gửi gắm những điều mình chưa thể hoàn thành.
Điều đó làm câu chuyện về Nguyễn Thị Minh Khai trở nên gần gũi hơn.
Bởi phía sau người nữ chiến sĩ cách mạng kiên cường vẫn là một người phụ nữ có tình yêu với gia đình.
Bà có những người thân yêu để nhớ.
Có một đứa con để thương.
Nhưng bà cũng có một lý tưởng lớn hơn: độc lập cho đất nước.
Ngày nay, tên Nguyễn Thị Minh Khai được đặt cho nhiều trường học, đường phố và công trình trên cả nước.
Mỗi lần nhắc đến tên bà, chúng ta không chỉ nhớ một nhân vật lịch sử.
Chúng ta nhớ đến một thế hệ đã sống trong những năm tháng mà lựa chọn con đường cách mạng đồng nghĩa với việc phải chấp nhận hy sinh.



