Nguyễn Thị Minh Khai và phiên tòa thực dân – Bản án tử hình dành cho người nữ chiến sĩ
“Nước của tôi, cứu nước là có tội sao?” – Nguyễn Thị Minh Khai trước phiên tòa thực dân
1. Từ nhà tù đến bản án
Ngày 30/7/1940, Nguyễn Thị Minh Khai bị mật thám Pháp bắt sau khi tham dự một phiên họp của Xứ ủy Nam Kỳ. Bà lần lượt bị giam tại bốt Catinat, Trại giam Phú Mỹ rồi Khám Lớn Sài Gòn.
Trong thời gian bị giam, bà phải chịu những cuộc tra tấn nhằm buộc khai báo về tổ chức và đồng đội. Các tư liệu lịch sử ghi nhận bà vẫn giữ kín những thông tin đó, đồng thời tìm cách liên lạc với bên ngoài và tiếp tục hoạt động trong điều kiện nhà tù.
Sau khi Khởi nghĩa Nam Kỳ nổ ra và bị đàn áp, chính quyền thực dân quy trách nhiệm cho nhiều cán bộ lãnh đạo phong trào, trong đó có Nguyễn Thị Minh Khai.
2. Trước vành móng ngựa
Phiên tòa thực dân trở thành nơi quyết định số phận của người nữ chiến sĩ.
Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, Nguyễn Thị Minh Khai bị đưa ra xét xử trong một phiên tòa kín và bị tuyên án tử hình.
Nhưng bản án ấy không khiến bà thay đổi lập trường. Trước tòa, bà khẳng định quyền đấu tranh của dân tộc mình và đặt câu hỏi đầy đanh thép:
“Nước của tôi, cứu nước là có tội, cướp nước là không có tội sao?”
Đó không chỉ là lời phản bác một bản án. Đó còn là cách một người phụ nữ bị đặt trước cái chết khẳng định điều bà tin là chính nghĩa: dân tộc Việt Nam có quyền được độc lập.
3. Biết mình sẽ chết nhưng không ân hận
Sau bản án tử hình, Nguyễn Thị Minh Khai trở lại nhà tù và chờ ngày bị đưa ra pháp trường.
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi lại rằng trong những ngày cuối cùng, bà vẫn tranh thủ truyền lại kinh nghiệm đấu tranh cho những người cùng bị giam. Bà cũng làm một chiếc áo gối từ vải quần áo tù để gửi tặng mẹ.
Những việc làm ấy khiến hình ảnh Ngu



