Nguyễn Thị Minh Trí
Năm 1974, khi đang là giáo viên dạy mầm non ở quê nhà xã Thạch Hải (huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh), nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà xung phong lên đường nhập ngũ ở tuổi 20. Trải qua 3 tháng huấn luyện tân binh, bà được biên chế về Đội Điều dưỡng 42 đóng quân ở huyện Nam Đàn (Nghệ An) với nhiệm vụ chính là chăm sóc các thương-bệnh binh. Cuối năm 1974, bà được cử đi đào tạo y sĩ tại Trường Quân y 1 đóng tại tỉnh Hà Tây (nay là Hà Nội). Hoàn thành khóa học năm 1977, bà được phân công về nhận công tác tại Trường Quân y Quân khu 5 làm Chủ nhiệm Quân y, rồi Trợ giáo quân y. Thời gian ngắn sau đó, bà xin về Bệnh viện Quân y 17 (Quân khu 5) để làm nhiệm vụ chuyên môn. Cuối năm 1978, bà xung phong tham gia Đội điều trị 19 Quân khu 5 lên đường làm nhiệm vụ quốc tế tại tỉnh Ratanakiri (Vương quốc Campuchia). Nhiệm vụ của Đội lúc bấy giờ là thu dung, điều trị các thương, bệnh binh. “Trong khoảng thời gian từ 1978-1980, tôi cùng đồng đội đã cứu chữa rất nhiều thương bệnh binh song cũng chứng kiến nhiều hy sinh mất mát. Sau này có nhiều người hỏi, khi được phân công trông coi thi thể các liệt sĩ chờ đơn vị đến nhận và đưa trở về đất mẹ, chúng tôi có sợ không? Không! Tại sao chúng tôi phải sợ khi đó đều là đồng đội mình!”



