Cựu chiến binh

NGUYỄN THỊ NĂM CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh04/07/2026Đoàn trường THPT Long Hải - Phước Tỉnh (Xã Long Hải)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ NĂM CỰU CHIẾN BINH

" Lịch sử được viết bằng máu, nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại " Việt Nam- một đất nước với hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước là minh chứng sống động cho chân lý đó. Những cuộc chiến đấu chống ngoại xâm, những cuộc khởi nghĩa oanh liệt đã khắc sau vào tiềm thức mỗi người dân yêu nước. Trong đó có bà Nguyễn Thị Năm, với công việc giao liên được đảm nhiệm bởi sự dấn thân vì lý tưởng, trên cơ sở tự nguyện, vào những năm kháng chiến chống Mỹ đang ác liệt xảy ra.

⭐️Vào độ tuổi trăng tròn - độ tuổi đẹp nhất của đời người con gái - đúng vào năm định mệnh ấy, bà bị quân Mỹ bắt giữ nhằm tra tấn, ép cung để khai thác thông tin. Bà từng kể rằng khi bị giam cầm, bà nghe hai tên lính bàn bạc với nhau về những cách tra tấn dã man, thậm chí có kẻ đề cập đến việc tạt nước sôi. Thế nhưng, giữa sự tàn nhẫn ấy, lại có một tên lính lên tiếng xin tha cho bà, bởi bà còn quá trẻ, chưa chồng, mong chừa cho bà một con đường sống. Người con gái năm ấy tin rằng đó là "Trời thương", nên bà mới có thể được thả ra. Nhưng sự tàn bạo của chiến tranh không dừng lại ở đó. Chúng bắt mẹ bà và tra tấn một cách dã man hơn gấp bội. Dẫu phải chịu đựng đau đớn đến tận cùng, mẹ bà vẫn quyết không khai nửa lời, bởi trong tim bà chỉ có một niềm tin son sắt: " một lòng với Đảng, với cách mạng ". Ngày được trả tự do, bà cùng người em thứ sáu lặng lẽ đi vào rừng. Từ khoảnh khắc ấy, người con gái năm nào chính thức bước vào con đường cách mạng, mang theo những mất mát, nỗi đau và một ý chí kiên cường không gì lay chuyển.

📚Bà kể rằng trong những năm 1960–1963, quá trình làm nhiệm vụ giao liên nhìn chung diễn ra khá thuận lợi, một phần nhờ sự nhanh nhạy, linh hoạt của bà, phần khác nhờ những chiến lược được tổ chức chặt chẽ. Để tránh sự truy lùng của địch, bà hầu như sống và hoạt động trong rừng, bởi ra ngoài là đối mặt với nguy cơ bị bắt bất cứ lúc nào. Trong rừng, bà nuôi những chiến sĩ nằm vùng, âm thầm giữ gìn mạch liên lạc của cách mạng. Có những lúc quân ta kiệt sức, không thể tiếp tục di chuyển, bà buộc phải tự mình đảm nhận việc truyền tin. Có hôm còn có người tiếp tế lương thực, thuốc men; nhưng cũng có những ngày hoàn toàn không có gì, bà phải đơn độc đi bộ quãng đường dài từ Phước Hải đến Bình Châu giữa muôn vàn hiểm nguy để đi mua lương thực. Dẫu gian khổ chồng chất, bà vẫn bền bỉ bước đi, bởi hơn ai hết, bà hiểu rằng mỗi bước chân của mình là một phần sự sống còn của cách mạng.

💥Chiến tranh quá đỗi tàn khốc đối với một người con gái mới lớn. Bà phải tận mắt chứng kiến sự hi sinh của đồng đội, những mất mát ấy đã khắc sâu vào tâm trí, trở thành ký ức không thể nào xóa nhòa. Bà kể rằng tại Xuyên Mộc, nhiều chiến sĩ khi tuổi đời chỉ vừa đôi mươi đã vĩnh viễn nằm lại trong những căn hầm lạnh lẽo; có hầm chôn vùi tới mười lăm, hai mươi con người – những thanh xuân còn dang dở. Không dừng lại ở đó, chiến tranh còn tước đi của bà những người thân yêu nhất. Nếu với chúng ta hôm nay, buổi sáng là khoảnh khắc yên bình, là sự khởi đầu của một ngày mới, thì với bà, sáu giờ sáng lại là thời điểm ám ảnh nhất, khi những chiếc B52 gầm rú trên bầu trời và trút bom xuống mặt đất. Chính trong khoảnh khắc nghiệt ngã ấy, người em thứ sáu của bà – Đại úy thuộc Đoàn 445 – đã hi sinh khi đang trên đường công tác từ Đất Đỏ xuống Phước Hải. Nỗi đau ấy không chỉ là mất mát của riêng bà, mà còn là minh chứng đau lòng cho sự tàn khốc của chiến tranh và cái giá quá đắt mà biết bao gia đình Việt Nam đã phải gánh chịu vì độc lập, tự do của dân tộc.

💞Chiến tranh, theo lời bà kể, còn tàn khốc và ác liệt hơn rất nhiều so với những gì được ghi lại trong sách vở hay giảng dạy trên lớp. Những hành động đàn áp mà quân Mỹ gây ra không chỉ nhằm cướp đi sinh mạng con người, mà còn để gieo rắc nỗi sợ hãi, làm nhụt chí tinh thần của nhân dân. Chúng công khai bắn giết, phô trương sự tàn nhẫn như những hình thức hành hình dã man, biến cái chết thành một thứ "nghi lễ" rùng rợn, ngang nhiên mời dân làng chứng kiến như một cách thị uy, buộc người dân phải sống trong ám ảnh và khiếp sợ.

🌞Không dừng lại ở đó, chúng còn đốt phá nhà cửa, tàn phá cuộc sống yên bình của nhân dân, trong đó có cả ngôi nhà của bà, chỉ vì nghi ngờ bà có liên hệ với cách mạng. Trong những lời kể đầy trầm lắng, bà luôn nhắc đến nỗi căm thù sâu sắc — một mối thù khắc cốt ghi tâm — nhưng rồi bà chỉ khẽ mỉm cười, như thể mọi đau đớn đã được nén lại để nhường chỗ cho sự kiên cường. Sau ngày nhà bị thiêu rụi, dù trong lòng quặn thắt vì mất mát, ý chí của bà vẫn không hề lay chuyển. Bà tiếp tục làm nhiệm vụ giao liên, âm thầm chuyển tin cho đồng đội đi theo hướng nào, vào thời điểm nào, cần tránh điều gì. Những thông tin tưởng chừng nhỏ bé ấy, nhưng lại góp phần quan trọng giúp quân ta hạn chế thương vong và xây dựng chiến lược tác chiến chặt chẽ, hiệu quả hơn.

⭐️Trong thời chiến, nơi người ta thường chỉ nghĩ đến mùi thuốc súng, máu lửa và những nỗi đau chồng chất, thì trong ký ức của bà vẫn len lỏi những kỷ niệm vô cùng giản dị. Có những lúc tiếng súng tạm lắng, mọi người lại quây quần bên nhau, cùng bàn bạc chiến lược, phân công ai làm việc gì, rồi kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường giữa rừng sâu khói lửa. Niềm vui và nỗi buồn của bà khi ấy cũng giống như bao người lính khác: thắng trận thì lòng nhẹ nhõm, hân hoan; còn khi chứng kiến đồng đội bị thương hay ngã xuống, nỗi buồn lại âm thầm dâng lên. Chính những khoảnh khắc rất đỗi con người ấy đã giúp bà và những người lính giữ vững tinh thần, tiếp tục bước đi giữa gian khổ của chiến tranh.

❤️Trở lại với cuộc sống đời thường, dù tuổi đã cao, sức lực không còn như trước, bà Nguyễn Thị Năm vẫn giữ trọn vẻ giản dị, kiên cường và giàu lòng nhân ái như thuở nào. Bà thường kể lại những câu chuyện của quá khứ cho con cháu nghe, để các thế hệ sau hiểu rằng cha ông đã phải trải qua biết bao gian khó, vất vả để có được cuộc sống yên bình hôm nay. Qua những lời kể mộc mạc ấy, tình yêu nước được hun đúc, ý chí cống hiến được khơi dậy, để con cháu thêm trân trọng quá khứ và quyết tâm góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

🇻🇳Lịch sử không chỉ là câu chuyện của ngày hôm qua, mà còn là nền tảng cho ngày hôm nay và là điểm tựa cho ngày mai. Chính từ những bài học của lịch sử, chúng ta mới có thể mở ra những cánh cửa tốt đẹp hơn trong tương lai. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Năm vang lên như một hồi chuông nhắc nhở nền hòa bình mà chúng ta đang hưởng thụ hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và cả thanh xuân của biết bao thế hệ cha ông. Là mùa xuân của xã hội, tuổi trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng giá trị của hòa bình, gìn giữ những thành quả đã có, không ngừng học tập, rèn luyện và chung tay xây dựng, bảo vệ đất nước. Đó chính là cách thiết thực và ý nghĩa nhất để xứng đáng với những hi sinh to lớn mà các thế hệ đi trước đã gửi gắm cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN THỊ NĂM CỰU CHIẾN BINH | Câu chuyện thời hoa lửa