NGUYỄN THỊ NGA – NGƯỜI MẸ MANG NỖI ĐAU CỦA CHIẾN TRANH.
Nguyễn Thu Thủy
NGUYỄN THỊ NGA – NGƯỜI MẸ MANG NỖI ĐAU CỦA CHIẾN TRANH
Trong những năm tháng chiến tranh, có những người không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn góp phần viết nên lịch sử bằng sự hy sinh thầm lặng của mình. Họ là những người mẹ ở hậu phương, những người tiễn chồng, tiễn con lên đường rồi âm thầm chờ đợi trong những năm tháng đầy mất mát.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Nga là một trong những người mẹ như thế. Mẹ sống tại phường 8, Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh. Khi được các phóng viên Báo Quân đội nhân dân tìm đến, tuổi đã cao, sức khỏe yếu, nhưng những ký ức về chồng và người con đã hy sinh trong kháng chiến vẫn khiến mẹ xúc động mỗi khi nhớ lại. (QĐND)
Chiến tranh đi qua, nhưng với những người mẹ mất người thân, chiến tranh không phải là một câu chuyện chỉ nằm trong sách sử. Nó hiện diện trong một khoảng trống trên bàn ăn, trong căn nhà thiếu đi một người, trong những kỷ niệm cũ và trong nỗi nhớ kéo dài suốt cả cuộc đời.
Mỗi người lính ra trận đều có một nơi để trở về. Đó là gia đình, là người mẹ, người vợ và những người thân luôn mong ngóng. Nhưng không phải ai cũng có thể trở về.
Với Mẹ Nguyễn Thị Nga, sự hy sinh của những người thân yêu nhất đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa. Mỗi khi gặp cán bộ, chiến sĩ quân đội, những ký ức về chồng và người con đã hy sinh lại ùa về. (QĐND)
Câu chuyện của mẹ khiến chúng ta nhận ra rằng phía sau mỗi người lính hy sinh là một gia đình cũng phải chịu đựng mất mát. Những người ở hậu phương không đứng ngoài cuộc chiến. Họ đã nuôi dưỡng, động viên và tiễn những người thân yêu nhất của mình ra trận, rồi chấp nhận nỗi đau khi họ mãi mãi không trở về.
Có thể họ không có mặt trên chiến trường, nhưng sự hy sinh của họ cũng là một phần của lịch sử.
Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những thế hệ sinh ra trong hòa bình có thể đến trường, có thể theo đuổi ước mơ, có thể trở về nhà sau một ngày làm việc và được sống bên gia đình. Những điều tưởng như bình thường ấy lại chính là những giá trị mà thế hệ trước đã phải đánh đổi rất nhiều để có được.
Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Nga vì thế không chỉ là câu chuyện về mất mát. Đó còn là lời nhắc nhở về lòng biết ơn.
Biết ơn những người đã hy sinh ngoài chiến trường.
Biết ơn những người mẹ đã âm thầm chịu đựng mất mát ở hậu phương.
Và biết trân trọng hơn cuộc sống hòa bình mà chúng ta đang có.
Có những người mẹ không bước ra chiến trường, nhưng cuộc đời của họ vẫn là một phần không thể thiếu trong lịch sử dân tộc.
Nhớ về các mẹ là nhớ về những hy sinh thầm lặng phía sau mỗi chiến công, để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.
Nguồn tư liệu: Báo Quân đội nhân dân; Bộ Tư lệnh Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. (QĐND)



