Bài viết

Nguyễn Thị Ngọc

Nguyễn Thị Ngọc

An Giang13/04/2026Xã Đoàn Ô Lâm (Xã Đoàn Ô Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, cô gái trẻ Nguyễn Thị Ngọc mới mười tám tuổi, đôi mắt tràn đầy niềm tin và khát vọng. Nhưng khi bước chân lên đồi Tức Dụp, nơi bom đạn Mỹ – Ngụy liên tục dội xuống, cô nhanh chóng nhận ra rằng tuổi trẻ không còn là lý do để sợ hãi. Trên ngọn đồi hiểm trở này, mỗi ngày là một cuộc chiến sinh tử, mỗi đêm là tiếng bom rung rinh, từng nhịp tim căng thẳng đến tột cùng.

Cô Ngọc không phải chiến sĩ cầm súng, nhưng cô là một phần quan trọng của lực lượng cách mạng. Cô chăm sóc thương binh, chia lương thực, chạy qua những hang đá để tiếp tế thuốc men, nhờ vậy mà nhiều đồng đội được sống sót giữa biển bom. Bữa ăn của cô không phải cơm trắng nóng hổi, mà là rau rừng, củ rừng, thậm chí cháo chuối; giấc ngủ là những tấm lá rừng trải dưới nền hang, khi nào bom nổ gần mới kịp co người vào trong góc đá để tránh.

Nhưng khó khăn không làm cô gục ngã. Ngược lại, cô trở nên mạnh mẽ, kiên cường và sâu sắc hơn. Cô luôn nhắc nhở bản thân: “Mỗi ngày ta còn đứng đây là còn cơ hội giữ lấy quê hương, còn cơ hội sống cho đồng đội đã hy sinh.” Những lời nói nhỏ ấy, nhưng vang vọng khắp hang núi, truyền thêm sức mạnh cho những người xung quanh.

Sau chiến tranh, khi hòa bình trở lại, cô Nguyễn Thị Ngọc vẫn gắn bó với đồi Tức Dụp. Bà thường kể lại câu chuyện năm xưa cho thế hệ trẻ, cho những ai đến tham quan di tích lịch sử. Bà kể về những đêm dài bom nổ, những lần phải lấy tay che đỡ thương binh, những giây phút tuyệt vọng khi lương thực cạn kiệt, nhưng cũng kể về lòng quả cảm, về tinh thần đoàn kết và tình yêu quê hương.

Hình ảnh bà – mái tóc đã bạc, đôi mắt vẫn sáng, lặng lẽ thắp nhang, chăm sóc từng tấm bia, từng di tích – trở thành biểu tượng sống của đồi Tức Dụp. Qua bà, ký ức về những ngày bom rơi, những chiến sĩ đã ngã xuống và tinh thần kiên cường của dân làng vẫn được gìn giữ. Bà Nguyễn Thị Ngọc, bằng sự tận tụy và lòng kiên trì, đã giữ cho ngọn lửa lịch sử luôn cháy, để thế hệ mai sau hiểu và trân trọng giá trị hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn