Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Thị Ngọc Ánh: Người con gái Gò Công và chí thép nơi "địa ngục trần gian".

Nguyễn Thị Ngọc Ánh: Người con gái Gò Công và chí thép nơi "địa ngục trần gian"

Đồng Tháp14/01/2026Nguyễn Thái Vũ (xã Vĩnh Bình, tỉnh Đồng Tháp)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Thị Ngọc Ánh: Người con gái Gò Công và chí thép nơi "địa ngục trần gian".

Nguyễn Thị Ngọc Ánh: Người con gái Gò Công và chí thép nơi "địa ngục trần gian"

Vượt qua những trận đòn roi tàn khốc và chế độ biệt giam khắc nghiệt tại Côn Đảo, bà Nguyễn Thị Ngọc Ánh – người nữ giao liên năm xưa của vùng đất Gò Công, đã trở thành minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.

Bà Nguyễn Thị Ngọc Ánh sinh năm 1949 tại vùng đất giàu truyền thống cách mạng Gò Công Tây, Tiền Giang. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cô thiếu nữ 19 tuổi Ngọc Ánh đã sớm giác ngộ lý tưởng, dấn thân vào con đường cách mạng với nhiệm vụ giao liên.

Sinh ra tại vùng đất Gò Công giữa lúc khói lửa chiến tranh, tuổi trẻ của bà Nguyễn Thị Ngọc Ánh gắn liền với những cung đường rực lửa của tỉnh Mỹ Tho và Gò Công. Trong giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến, giao liên được coi là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Bà chính là "mắt xích" sống kết nối giữa căn cứ kháng chiến với các cơ sở nội đô.

Dưới vỏ bọc là một thiếu nữ nông thôn hiền lành, bà Ánh hằng ngày băng qua những trạm kiểm soát các đồn bót dày đặc của địch tại các tuyến đường bót số 6,7 tỉnh lộ vùng Gò Công. Tài liệu, chỉ thị mật của Đảng bộ được bà giấu trong đòn gánh, trong kẽ lá hay tà áo bà ba bạc màu. Sự thông thuộc địa bàn từ vùng rạch ngòi đến các tuyến đường hiểm trở đã giúp bà nhiều lần thoát khỏi sự truy quét gắt gao của mật thám.

Có những đêm ròng, bà phải ngâm mình dưới nước kênh rạch để tránh những chuyến tuần tra của địch. Chính sự mưu trí, "xuất quỷ nhập thần" đã tôi luyện cho bà một bản lĩnh thép, một khả năng giữ bình tĩnh đến lạ lùng trước họng súng kẻ thù. Nhưng rồi, trong một chuyến công tác vào năm 1968 – năm của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân – bà đã địch bắt.

Sau những ngày tra tấn dã man tại mà không khai thác được bất cứ thông tin nào về đường dây giao liên, kẻ thù căm tức liệt bà vào hàng ngũ "tù ngoan cố" và đày thẳng ra Côn Đảo.

Côn Đảo đón người con gái Gò Công bằng những trận đòn "phủ đầu" kinh hoàng. Bà bị đưa vào Trại Phú Hải, rồi đến những căn phòng giam số 6. Tại đây, bà Ánh đã chịu đựng sự tra tấn tàn bạo của bọn cai ngục: từ đổ nước xà phòng đặc vào miệng đến việc bị dội nước vôi bột trắng xóa từ trên trần sắt Chuồng Cọp xuống những vết thương đang rỉ máu trên da thịt.

Thế nhưng, kẻ thù đã lầm. Chúng có thể giam cầm một cơ thể gầy gò, nhưng không thể xiềng xích được linh hồn của người chiến sĩ. Bà Ánh kể lại, trong những lúc đau đớn nhất, bà và các đồng đội lại nắm chặt tay nhau, cất cao tiếng hát. Bà kiên quyết chống ly khai, chống chào cờ địch, dùng chính thân xác mình làm lá chắn để bảo vệ lý tưởng và đồng đội. Những cuộc tuyệt thực kéo dài hàng chục ngày của bà và tập thể nữ tù đã trở thành những đòn giáng mạnh mẽ vào chế độ nhà tù hà khắc, buộc kẻ thù phải kiêng dè trước những "đóa hồng thép". Mặc dù đối mặt với muôn vàn thử thách, bà vẫn giữ vững khí tiết và tinh thần đấu tranh của người cách mạng.

Năm 1973, sau Hiệp định Paris, bà Nguyễn Thị Ngọc Ánh được trao trả tự do. Bước ra từ bóng tối ngục tù với cơ thể mang đầy thương tích và di chứng, nhưng đôi mắt bà vẫn sáng ngời nghị lực. Đất nước thống nhất, bà trở về đời thường trong sự đón chờ của quê hương, tiếp tục sống một cuộc đời giản dị, thanh bạch và giàu nghĩa tình.

Dù đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh, bà vẫn giữ vẹn nguyên lý tưởng của một người chiến sĩ cách mạng. Với bà, mỗi ngày hòa bình là một món quà quý giá, và bà luôn sẵn lòng kể lại những câu chuyện về những chuyến đi bộ giao liên đầy nguy hiểm hay những đêm dài trong "Chuồng Cọp" để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của độc lập, tự do.

Cuộc đời của bà Nguyễn Thị Ngọc Ánh là minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của lý tưởng sống. Từ một người giao liên thầm lặng đến nữ tù bất khuất, bà đã viết nên một trang sử vàng cho phụ nữ Nam Bộ, để lại lòng cảm phục sâu sắc trong lòng nhân dân quê nhà Gò Công và cả nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn