NGUYỄN THỊ NGUYỆT: ĐÓA HOA TRONG LỬA ĐẠN VÀ KHÁT VỌNG ĐỘC LẬP
Trên dải đất miền Trung nắng gió, nơi vĩ tuyến 17 từng là nỗi đau chia cắt dân tộc, Quảng Trị đã trở thành một biểu tượng của lòng quả cảm và đức hy sinh. Trong bản hùng ca ấy, mỗi người con của xã Gio Linh đều là một nốt nhạc kiên trung. Bác Nguyễn Thị Nguyệt, sinh năm 1937 tại Thôn 4, chính là một trong những người phụ nữ đã viết nên huyền thoại bằng chính thanh xuân của mình – một người lính đã dành trọn những năm tháng rực lửa nhất để giữ vững mảnh đất quê hương.
NGUYỄN THỊ NGUYỆT: ĐÓA HOA TRONG LỬA ĐẠN VÀ KHÁT VỌNG ĐỘC LẬP
Trên dải đất miền Trung nắng gió, nơi vĩ tuyến 17 từng là nỗi đau chia cắt dân tộc, Quảng Trị đã trở thành một biểu tượng của lòng quả cảm và đức hy sinh. Trong bản hùng ca ấy, mỗi người con của xã Gio Linh đều là một nốt nhạc kiên trung. Bác Nguyễn Thị Nguyệt, sinh năm 1937 tại Thôn 4, chính là một trong những người phụ nữ đã viết nên huyền thoại bằng chính thanh xuân của mình – một người lính đã dành trọn những năm tháng rực lửa nhất để giữ vững mảnh đất quê hương.
Bảy năm đối mặt với tử thần (1966 – 1973)
Bác Nguyễn Thị Nguyệt sinh ra trong những ngày đất nước còn lầm than dưới gót giày xâm lược, lớn lên khi tiếng súng kháng chiến bắt đầu lan rộng. Năm 1966, khi đã 29 tuổi – độ tuổi của sự chín chắn và bản lĩnh, bác đã quyết định gác lại những lo toan riêng tư để tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đây là giai đoạn khốc liệt nhất, khi Gio Linh được coi là "hàng rào điện tử McNamara", là túi bom mà kẻ thù muốn san phẳng để ngăn chặn mạch máu giao thông của quân ta.
Suốt 7 năm dài từ năm 1966 đến năm 1973, bác đã sống và chiến đấu giữa tâm điểm của lửa đạn. Bảy năm ấy không chỉ là những ngày bám trụ hầm hào, mà còn là những đêm dài băng mình qua làn mưa pháo để tải lương, tải đạn, phục vụ chiến đấu. Dưới sức nóng của "Mùa hè đỏ lửa" năm 1972 và những đợt rải thảm bom B-52 tàn khốc, người nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Nguyệt đã thể hiện một bản lĩnh sắt đá phi thường. Bác đã cùng đồng đội nếm trải đủ mọi gian khổ, từ những cơn sốt rét rừng hành hạ đến những bữa cơm vắt trộn bùn đất, nhưng chưa bao giờ bác lùi bước trước hiểm nguy. Mỗi tấc đất quê hương được giữ vững đều thấm đẫm mồ hôi và ý chí của những người phụ nữ can trường như bác.
Đến năm 1973, khi Hiệp định Paris được ký kết, hòa bình bắt đầu nhen nhóm trên vùng đất giới tuyến, bác mới hoàn thành sứ mệnh của một người lính nơi tiền tuyến, mang theo niềm tự hào về một thời "vào sinh ra tử" trở về với đời thường.
Phẩm chất người chiến sĩ giữa cuộc sống đời thường
Trở về địa phương, bác Nguyễn Thị Nguyệt lại tiếp tục một cuộc chiến mới: cuộc chiến tái thiết quê hương từ những đống đổ nát và hố bom rải rác. Với tác phong của người lính Bộ đội Cụ Hồ, bác luôn là người đi đầu trong lao động sản xuất, cùng bà con Thôn 4 khai hoang, lập nghiệp. Sự giản dị, đức hy sinh và lòng nhân hậu của bác đã trở thành điểm tựa vững chắc cho gia đình và là tấm gương sáng cho bà con lối xóm noi theo.
Năm 2004, bác chính thức gia nhập Hội Cựu chiến binh Việt Nam. Với hơn 20 năm tuổi Hội, bác là một trong những hội viên lão thành tâm huyết của Chi hội Thôn 4. Dù tuổi tác ngày một cao, nhưng ngọn lửa yêu nước trong bác vẫn luôn rực cháy qua từng câu chuyện kể cho lớp lớp cháu con. Bác chính là nhịp cầu nối liền giữa quá khứ hào hùng và hiện tại bình yên, là người giữ lửa truyền thống cách mạng cho xã Gio Linh anh hùng.
Lời tri ân từ trái tim thế hệ hậu sinh
Kính thưa bác Nguyễn Thị Nguyệt!
Đứng trước bác, chúng cháu – những người trẻ sinh ra khi đất nước đã hoàn toàn yên tiếng súng – cảm thấy vô cùng nhỏ bé và xúc động. Chúng cháu hiểu rằng, sự bình yên mà chúng cháu đang tận hưởng ngày hôm nay, màu xanh của đồng lúa Gio Linh hôm nay đã được đánh đổi bằng bảy năm thanh xuân rực lửa (1966-1973) của bác. Cảm ơn bác đã dũng cảm bám trụ nơi "tọa độ lửa" để giữ vững mạch máu cách mạng.
Bác chính là niềm tự hào của phụ nữ xã nhà, là minh chứng cho tinh thần "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Chúng cháu xin gửi lời tri ân thành kính nhất tới bác. Kính chúc bác Nguyễn Thị Nguyệt luôn mạnh khỏe, trường thọ, mãi là cây cao bóng cả tỏa bóng mát bình yên cho gia đình và là nguồn cảm hứng bất tận về lòng yêu nước cho chúng cháu. Nguyện hứa với bác, chúng cháu sẽ nỗ lực học tập và cống hiến để xứng đáng với những gì thế hệ các bác đã hiến dâng cho Tổ quốc.


